Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 238

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:44:43
Lượt xem: 4

Kẻ đứng sau lưng đối phó nhà họ Cố và anh, trải qua chuyện treo thưởng ở chợ đen đã rất dễ dàng tìm ra. Sự thật được phơi bày khiến người ta kinh ngạc.

Không ngờ lại là cô ta!

Lưu Tư Tư.

Trước đó, Cố Kỳ Việt đã lẻn vào nhà họ Lưu tìm được chứng cứ phạm tội tham ô nhận hối lộ của Lưu Vi Dân, khiến nhà họ Lưu chỉ trong một đêm sụp đổ, Lưu Tư Viễn thuê băng nhóm buôn người bị kết án đi cải tạo lao động mười năm, sau đó vợ của Lưu Vi Dân đưa con gái Lưu Tư Tư di cư ra nước ngoài.

Cứ tưởng rằng chuyện này của nhà họ Lưu cứ thế cho qua. Kết quả, không ngờ Lưu Tư Tư lại mang lòng oán hận, lén lút quay về chuẩn bị trả thù...

Hiện giờ chi tiêu hằng ngày và tiền treo thưởng đều là số tiền tham ô mà Lưu Vi Dân đã giấu kỹ.

Số tiền có vẻ không ít, khiến cho đám côn đồ nghe ngóng tin tức không nhịn được mà xoa tay, ánh mắt nhìn Cố Kỳ Việt đầy tham lam, trong lòng đang toan tính.

Dù cho bọn chúng im lặng không nói, Cố Kỳ Việt vẫn lên tiếng: “Nếu như muốn tiếp tục sống yên ổn thì đừng động vào cô ấy, nói thật với các người, sau này tôi sẽ đến đồn cảnh sát báo án.”

Mặc dù có thể lựa chọn cách khác để dạy dỗ Lưu Tư Tư nhưng không cần thiết, Cố Kỳ Việt không muốn vì loại phụ nữ này mà tự mình ra tay.

Anh cũng lười quan tâm đến cô ta. Với mạch não kỳ lạ của Lưu Tư Tư, có khi còn đang mong chờ anh trả thù... Hừ, cô ta nghĩ hay lắm!

Bây giờ anh là người có vợ rồi! Làm việc vẫn nên cẩn thận là trên hết, nếu không lỡ như thật sự chơi lớn, cuối cùng bị bắt vào tù, chỉ còn Thẩm Triều Triều ở bên ngoài bị người khác dòm ngó... Chỉ nghĩ thôi đã thấy tức giận, cho nên từ nay về sau anh phải tuân thủ pháp luật.

Lưu Tư Tư đã làm không ít chuyện vi phạm pháp luật, hơn nữa còn tiêu xài số tiền tham ô của tội phạm Lưu Vi Dân, càng là hành vi biết mà vẫn cố tình phạm pháp, sau này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-238.html.]

“Anh Cố, trong tay ả đàn bà kia còn không ít thứ tốt, anh em gần đây chạy đôn chạy đáo mệt muốn đứt chân rồi, lấy một chút cũng không quá đáng chứ!”

Trong đám côn đồ có kẻ không cam lòng, khiến Cố Kỳ Việt cười khẩy nhìn, dọa cho tên đó toát mồ hôi lạnh: “Chẳng lẽ tôi chưa trả thù lao sao? Tiền đưa cho các cậu là đem cho chó ăn à?”

Cố Kỳ Việt nói chuyện rất không khách sáo, nhưng đối với đám côn đồ mà nói, ngược lại như vậy lại càng có lực uy hiếp, khiến chúng không dám có ý nghĩ khác, liên tục lên tiếng thề sẽ không làm loạn.

DTV

Anh Cường ở bên cạnh cười ha hả nhìn, thấy mọi chuyện đã được giải quyết, cũng không để đám nhãi ranh này tiếp tục ở nhà mình, đuổi tất cả ra ngoài, để lại một bãi tàn thuốc lá.

Nụ cười của anh Cường lập tức biến mất, thầm nghĩ lần sau mà còn để rác ở đây nữa thì sẽ bắt bọn họ ăn hết!

Sau đó quay sang nhìn Cố Kỳ Việt, anh Cường không nhịn được hỏi: “Kỳ Việt, cậu thật sự định báo cảnh sát sao? Con nhỏ đó hại cậu không ít đâu, hay là tìm người đi xử lý nó một trận cho hả giận!”

Nghe anh Cường xúi giục mình phạm tội, Cố Kỳ Việt liếc xéo anh ta một cái, từ chối: “Tôi là thanh niên tiên tiến, đương nhiên phải báo cảnh sát, sử dụng luật pháp trừng trị kẻ xấu.”

Nói xong, Cố Kỳ Việt đứng dậy khỏi ghế, anh hoạt động cơ thể một chút, miệng tiếp tục nói: “Anh kiếm tiền ở chợ đen thì kiếm, đừng có động vào những thứ khác, nếu không đến lúc đó tôi cũng phải quân pháp bất vị thân.”

“Cút cút cút, miệng chó không mọc được ngà voi, tôi giống người xấu sao?”

Bị anh Cường cầm chổi đuổi ra khỏi sân, Cố Kỳ Việt cũng không giận, anh vui vẻ đi về nhà. Sau khi giải quyết xong một chuyện phiền phức, tiếp theo sẽ có thời gian rảnh. Anh ấy có thể ở bên cạnh Thẩm Triều Triều nhiều hơn.

Đang nghĩ đến Thẩm Triều Triều, Cố Kỳ Việt bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, anh chớp chớp mắt, sau khi nhìn kỹ lại thì phát hiện đúng là Thẩm Triều Triều đang đeo khẩu trang. Hôm nay sao cô lại ra ngoài? Lại còn một mình nữa chứ.

Trong lòng tràn đầy nghi ngờ, Cố Kỳ Việt lên tiếng gọi: “Thẩm Triều Triều!”

Nghe thấy có người gọi tên mình, Thẩm Triều Triều giật mình, sau đó vội vàng chạy về phía Cố Kỳ Việt. Chưa kịp để Cố Kỳ Việt cười chào hỏi, Thẩm Triều Triều đã nắm chặt lấy tay anh, trong mắt cô tràn đầy hoảng sợ: “Cố Kỳ... Việt, có người... theo dõi... em...”

Loading...