Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 226

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:42
Lượt xem: 3

Những trang sau đều trống trơn, không hề có dấu vết đã từng được sử dụng.

Thẩm Triều Triều không bỏ cuộc, cô tiếp tục lật từng trang một, cuối cùng, công sức của cô cũng được đền đáp, cô phát hiện ra một dòng chữ nguệch ngoạc ở góc dưới cùng của trang thứ hai từ dưới lên: [Đừng nghĩ nữa, kết thúc rồi].

Cuối dòng chữ là một hình mặt cười được vẽ rất đơn giản.

Thẩm Triều Triều nhìn dòng chữ ngẩn người, sau đó, một cảm giác đau nhói dâng lên trong lòng cô, tuy là mặt cười nhưng cô luôn cảm thấy có một nỗi buồn man mác.

DTV

Trước đây, bà nội Vương từng nói khi còn nhỏ Cố Kỳ Việt từng được gửi đến khu quân đội sống một thời gian, mọi người đều nghĩ rằng anh chỉ đến đó ở tạm với ông bà nội nhưng cuối cùng, anh lại được đưa vào quân đội để huấn luyện đặc biệt.

Chắc hẳn anh đã phải chịu rất nhiều khổ cực.

Bây giờ khi liên hệ với khoảng thời gian trên những bài báo này, rất dễ dàng để liên kết các sự kiện lại với nhau, đúng vào lúc Cố Kỳ Việt đang vui mừng vì giành được suất được tuyển thẳng vào lớp năng khiếu thì anh lại bị đưa vào quân đội, cuối cùng phải từ bỏ suất học đó.

Sau khi từ quân đội trở về, anh cũng không tham gia bất kỳ cuộc thi nào nữa. Cắt đứt hoàn toàn với con người trước kia của mình.

Dường như Thẩm Triều Triều có thể tưởng tượng ra Cố Kỳ Việt khi ấy đã đau khổ đến nhường nào, anh ấy còn nhỏ như vậy đã phải trải qua những chuyện như thế, là bóng ma cả đời khó mà xóa nhòa của anh, nó luôn ẩn giấu trong một góc nào đó trong tim anh, thỉnh thoảng lại hiện lên dọa nạt một phen, cũng giống như cô.

Nước mắt Thẩm Triều Triều đã rơi đầy mặt, khóe mắt cô đỏ hoe, giơ bàn tay lên lau nước mắt nhưng nước mắt cứ như những hạt châu đứt dây, lau mãi không hết.

Cuối cùng, Thẩm Triều Triều chậm rãi gục xuống bàn, vùi mặt vào cánh tay, phát ra tiếng thút thít khe khẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-226.html.]

Cô không chỉ rơi nước mắt cho Cố Kỳ Việt lúc nhỏ mà còn vì bản thân đến tận bây giờ vẫn chưa thoát ra khỏi bóng ma lần đó.

Cố Kỳ Việt thật dũng cảm, còn cô thì hèn nhát.

Sáng sớm hôm sau, nhà họ Cố đã bắt đầu ầm ĩ, ngay cả Vương Thải Hà hôm nay cũng rạng rỡ hẳn lên, bà ấy băng bó chân bị thương bằng một lớp vải đỏ, bọc bên ngoài lớp nẹp màu trắng.

Đối với việc có nên mang thương tích tham gia đại hội biểu dương hay không, Cố Hằng giữ ý kiến phản đối nhưng Vương Thải Hà lại mặc kệ tất cả, đừng nói chỉ là rạn xương nhẹ, cho dù có gãy chân, bà ấy cũng phải bò đi!

Đây chính là thời khắc vinh quang của cháu trai bà ấy. Bỏ lỡ cơ hội nở mày nở mặt này, buổi tối lúc tỉnh ngủ bà ấy sẽ tự tát mình hai cái, rồi vừa đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân hối hận.

Thấy Cố Hằng còn muốn tiếp tục khuyên nhủ, Vương Thải Hà bực bội hỏi lại, hôm nay xưởng sắt thép còn phải tiếp tục làm việc, ống là quản đốc thì đừng xin nghỉ nữa, đi làm đi! Mỗi ngày kiên trì chăm chỉ, làm gương cho người khác.

Nghe vậy, Cố Hằng lập tức im bặt, nuốt ngược lời khuyên lại… Không chỉ Vương Thải Hà cảm thấy nở mày nở mặt, ngay cả ông ấy cũng nghĩ vậy, vất vả lắm mới có cơ hội này, sao có thể không tham gia!

Diệp Phương đã xin nghỉ phép ở bệnh viện từ sớm, mỉm cười nhìn hai mẹ con đấu khẩu không ngừng.

Sau đó, Diệp Phương ngẩng đầu nhìn phòng của Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều, hai người vẫn chưa ra…

Thẩm Triều Triều cần chuẩn bị nhiều hơn một chút, có thể thông cảm được, ngược lại Cố Kỳ Việt ngày thường vốn nhanh nhẹn, hôm nay lại chậm chạp lạ thường.

Loading...