Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 222
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:34
Lượt xem: 2
Theo như thông báo trước đó, ít nhất cũng phải một tuần nữa, dù có tính thế nào cũng không phải ngày mai!
Nhìn thấy vẻ nghi ngờ trên gương mặt Cố Kỳ Việt, Diệp Phương cười nói: “Vốn dĩ còn phải đợi thêm mấy hôm nữa nhưng vì con đã sửa được cỗ máy nhập khẩu của xưởng cơ khí, giải quyết được vấn đề lớn, khiến chính quyền thành phố Giang Lâm không phải đau đầu nữa nên thị trưởng đề nghị tổ chức đại hội khen thưởng sớm.”
Sau đó mặc kệ Cố Kỳ Việt nghe xong có vẻ mặt gì, Diệp Phương bổ sung thêm một câu: “Hôm trước ở đồn cảnh sát, cảnh sát Chu nói đã thông báo rồi.”
“...”
Nghe vậy, Cố Kỳ Việt dở khóc dở cười, hôm đó trước khi rời khỏi đồn cảnh sát, đúng là anh bị cảnh sát Chu gọi lại giáo dục một trận nhưng anh hoàn toàn không để tâm, vốn không nghe kỹ.
Ai ngờ được lại có cả chuyện này!
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, anh lại dồn hết tâm tư vào người Thẩm Triều Triều, tranh thủ thời gian níu kéo cô, vốn không còn tâm trí nào khác.
“Ba mẹ, con thấy chuyện này...”
“Triều Triều, ngày mai là đại hội khen thưởng, con có muốn đi cùng chúng ta không?”
DTV
Chưa kịp để Cố Kỳ Việt nói hết câu từ chối, Diệp Phương đột nhiên lên tiếng hỏi Thẩm Triều Triều đang đứng phía sau, anh ngẩn người.
Sau đó anh nhanh chóng hiểu được ý của Diệp Phương, đây là đang lấy cô để ép anh sao?
Cũng không biết Cố Kỳ Việt đang oán thầm trong lòng điều gì, Thẩm Triều Triều nghe bà hỏi ý mình thì không trốn tránh nữa, chủ động đi tới bên cạnh Cố Kỳ Việt...
Sau một hồi trấn tĩnh, gò má cô đã bớt nóng, không còn đỏ bừng như lúc nãy.
Nhưng dù đứng bên cạnh Cố Kỳ Việt, cô vẫn không dám nhìn anh.
Bàn tay để sau lưng cô vô thức nắm chặt rồi buông ra, có vẻ chuyện vẽ tranh cho Cố Kỳ Việt lại phải trì hoãn rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-222.html.]
Trong lòng cô thầm nghĩ khoảng thời gian này mình phải giữ tâm bình khí hòa, Thẩm Triều Triều đáp lại rất nhanh, cô gật đầu thật mạnh: “Con sẽ đi!”
Tuy sợ chỗ đông người nhưng ngày mai là đại hội biểu dương rất quan trọng, cô sẽ cố gắng vượt qua!
Hơn nữa cô không đi một mình, bên cạnh có người đồng hành, cảm giác sợ hãi cũng vơi đi phần nào...
Chỉ là vừa nghĩ đến ngày mai phải bước ra khỏi nhà họ Cố, xung quanh người đến người đi, phải ở một nơi xa lạ trong chốc lát, trong lòng Thẩm Triều Triều lại dâng lên cảm giác bất an.
Cố Kỳ Việt cạnh nghe thấy Thẩm Triều Triều muốn đi, lại nhìn dáng vẻ cố gắng tỏ ra kiên cường của cô thì mím chặt môi.
Trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó chịu.
Anh biết Thẩm Triều Triều sợ tiếp xúc với người khác đến mức nào, khác với người thường, Thẩm Triều Triều sẽ thấy sợ hãi khi ở chỗ đông người, thậm chí đến mức run rẩy cả người.
Đó không phải điều cô mong muốn mà là phản ứng bản năng.
Chú ốc sên nhỏ vốn trốn trong vỏ ấy giờ lại vì đại hội biểu dương mà mạnh mẽ chui ra khỏi vỏ, khiến Cố Kỳ Việt vừa thấy đau lòng vừa thấy vui mừng.
Cố Kỳ Việt lập tức quyết định. Không phải chỉ là đọc bản thảo trước mặt mọi người thôi sao!
Anh đi!
Bị người ta nhìn cũng đâu mất miếng thịt nào, đến lúc đó chắc chắn anh sẽ thể hiện thật tốt.
Anh sẽ không để Thẩm Triều Triều thất vọng... Nếu làm hỏng buổi lễ thì thật có lỗi với cô, cô đã lấy hết dũng khí đến tham gia, anh phải về viết bản thảo phát biểu ngay!!
...
Sau khi Cố Kỳ Việt về phòng viết bản thảo, Cố Hằng và Diệp Phương cũng không nán lại sân sau nữa, đợi đến khi xung quanh không còn ai, Thẩm Triều Triều mới thở phào nhẹ nhõm.