Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 217

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:24
Lượt xem: 3

Tiếng cười vui vẻ của các bà cụ dần dần đi xa, Thẩm Triều Triều ngước mắt nhìn Cố Kỳ Việt một cái, sau đó không nhịn được cong mắt cười, không nán lại sân sau nữa, nói một câu: “Em vào nhà trước đây”, rồi lập tức cầm chú thỏ bện chạy mất.

Cuối cùng Cố Kỳ Việt chỉ có thể bất đắc dĩ đứng dậy, đá mấy hòn đất vụn dưới chân, thầm nghĩ lần sau chắc chắn phải quan sát xung quanh trước, tránh cho bị người khác quấy rầy.

Thật vất vả mới có thể cạy mở được lớp vỏ cứng đầu trong lòng Thẩm Triều Triều... Biểu lộ tâm ý lại bị cắt ngang, Cố Kỳ Việt cũng không thể nổi giận...

Có thể nói là các bà cụ đã nhìn anh lớn lên từ nhỏ, quan hệ rất tốt, không khác gì bà nội ruột, khiến cho anh cuối cùng chỉ có thể chọn cách đi ra ngoài đến chỗ anh Cường.

Vẫn nên đi làm việc thôi!

Trước khi ra ngoài, Cố Kỳ Việt cố ý thay quần áo khác, sau đó nghiêm túc cất chiếc áo sơ mi màu đen vào tủ quần áo, tránh cho nó bị rách do bất cẩn.

*

DTV

“Kỳ Việt à! Gần đây tiệm nhận được không ít đơn hàng, hay là cậu cứ ở lại đây với tôi đi, đỡ phải chạy tới chạy lui.”

Trong nhà anh Cường.

Thấy rốt cuộc Cố Kỳ Việt cũng đến, Lưu Cường lập tức vui vẻ ra mặt.

Tuy trước đây Cố Kỳ Việt vì cần phụ tùng máy móc gấp, đã đồng ý ở lại đây một tuần, đồng thời nhận đơn sửa chữa nhưng sau khi từ đồn cảnh sát ra ngoài, tên nhóc này đã lập tức đổi ý.

Chưa kịp để anh Cường tức giận đến mức dậm chân, ngay sau đó Cố Kỳ Việt đã đề nghị là sẽ tính theo giờ, anh sẽ sửa chữa ba trăm tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-217.html.]

Cùng với việc thay đổi tỉ lệ ăn chia trong khoảng thời gian này thành năm ăn năm chia.

Nghe xong lời này, anh Cường lập tức chuyển giận thành vui, chuyện tốt thế này mà không đồng ý thì đúng là đồ ngốc!

Nhưng anh ta cũng biết đây là cách Cố Kỳ Việt dùng để báo đáp... Dù sao cũng là do anh ta đã kịp thời tìm thị trưởng giúp đỡ, nếu không thì mọi chuyện sẽ phát triển như thế nào vẫn còn không biết đâu.

Quản đốc mới Ngô Vĩ của xưởng máy móc, người cũng như tên “vô vi”, muốn trông cậy vào ông ta mạo hiểm khởi động máy móc thì đúng là quá khó khăn!

Cố Kỳ Việt mặc chiếc áo khoác dính đầy dầu mỡ vào, mỗi khi tâm trạng không tốt thì việc loay hoay với những phụ tùng máy móc này là cách để anh trút giận tốt nhất, đồng thời cũng không quên đáp lại một câu: “Không cần đâu, chỉ cần sửa mấy lần là xong rồi, không cần thiết phải ở lại.”

Cầm dụng cụ sửa chữa lên, Cố Kỳ Việt bắt đầu lắp ráp, trong tiếng leng keng của búa đập, anh Cường nghi ngờ nhìn anh chằm chằm, luôn cảm thấy từ sau khi từ đồn cảnh sát trở về, tên nhóc Cố Kỳ Việt này hơi kỳ quái.

Trước đây lúc nào anh cũng ra ngoài đánh nhau với đám côn đồ, bây giờ cũng không đánh nữa, lúc nào cũng ru rú trong nhà... Cũng không biết rốt cuộc trong nhà có thứ gì mà có thể câu hồn được Cố Kỳ Việt như vậy.

Cũng may là cậu ta vẫn không quên đến đây làm việc.

Mặc dù chỉ thỉnh thoảng mới đến...

Đối với điều này Lưu Cường vô cùng bội phục, chẳng trách người ta thường nói người trẻ tuổi đầu óc linh hoạt, rõ ràng Cố Kỳ Việt không tốn bao nhiêu thời gian, vậy mà những kẻ từng âm thầm đối phó với anh và nhà họ Cố bây giờ đều đã phải nhận bài học.

Bây giờ bọn họ chỉ hận không thể tránh nhà họ Cố thật xa.

Nghĩ đến đây, anh Cường rảnh rỗi sinh nông nổi, lập tức tiến lại gần, trêu chọc nói: “Cũng chẳng trách cậu không muốn ở lại, vợ cậu xinh đẹp như vậy, trước đây tôi chỉ nghe người khác nói, lần này được tận mắt nhìn thấy, quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!”

Loading...