Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 214
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:18
Lượt xem: 4
Lúc này trời xanh mây trắng, trong vườn cỏ cây xanh mướt điểm xuyết những bông hoa rực rỡ, đẹp như một bức tranh.
Hôm nay Thẩm Triều Triều mặc bộ đồ lao động nên cũng không sợ bị bẩn, cô ngồi xuống bên cạnh những bông hoa đang khoe sắc, hít hà hương thơm thoang thoảng, cảm thấy thật thoải mái, tự tại.
Thật vui vẻ!
Có điều giây phút yên bình đó không kéo dài được lâu thì đã bị phá vỡ.
Thẩm Triều Triều cố nhịn nhưng không nhịn được nữa, cô không thèm nhìn Cố Kỳ Việt đang vô tư ngồi xuống bên cạnh mà chỉ chăm chú nhìn những ngọn cỏ non xanh mướt, hai má phồng lên: “Cố Kỳ Việt, anh không đi chơi à? Gần đây lúc nào cũng thấy anh ở nhà vậy?”
Tuy ai cũng biết lòng dạ Tư Mã Chiêu của Cố Kỳ Việt nhưng lúc này Thẩm Triều Triều vẫn giả vờ như không biết. Nếu không sau khi nói toạc ra, anh sẽ được đằng chân lân đằng đầu.
Thực ra trong lòng Thẩm Triều Triều cũng hơi mềm lòng, hay là thử lại lần nữa? Dù sao anh cũng là người khiến cô có cảm tình, nếu rung động thêm lần nữa cũng là chuyện bình thường...
Chỉ là bây giờ Cố Kỳ Việt hơi bám người.
Chuyện đó cũng không thể nói là không tốt, Thẩm Triều Triều cũng không thích cô đơn, có người ở bên cạnh khiến cô cảm thấy rất vui. Giống như khoảng thời gian trước ở nhà một mình, ngay cả người để nói chuyện cũng không có.
Cho dù có thể làm chút chuyện bản thân thích, ví dụ như sáng tác vẽ tranh vân vân nhưng sau đó vẫn sẽ thấy cô đơn. Vào lúc này cho dù cô chỉ nói với người khác một câu cũng là vô cùng tốt.
Hoặc là nuôi thú cưng, có thể sẽ tốt hơn một chút... Có điều bây giờ ngay cả ăn uống của con người cũng rất khó đảm bảo, lấy đâu ra lương thực để nuôi chó mèo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-214.html.]
Có lẽ cùng với việc quốc gia dần dần phát triển lớn mạnh, đến lúc đó mỗi người đều có thể ăn no, cũng có thể nuôi sống thú cưng...
DTV
Chỉ có điều cho dù có thích có người bầu bạn đến đâu, cũng không thể lúc nào cũng dính lấy!
Mỗi người đều có việc của mình cần phải làm.
Thẩm Triều Triều không thích Cố Kỳ Việt vì cô mà bỏ lỡ những việc khác, mà cô cũng cần thời gian riêng để làm việc bản thân yêu thích.
Vì thế nên Thẩm Triều Triều cảm thấy vẫn nên tiếp tục quan sát thêm một khoảng thời gian nữa, cũng có thể khiến bản thân bình tĩnh lại... Một số việc cần phải nói trước hoặc nói rõ ràng, tránh cho về sau xảy ra vấn đề.
“Bên ngoài cũng không có gì thú vị.”
Bây giờ Cố Kỳ Việt đã không còn kích động như lúc mới được thả ra khỏi phòng thẩm vấn, mặc dù mỗi lần nhìn thấy Thẩm Triều Triều, trái tim anh vẫn không nhịn được mà đập nhanh hơn, nhưng anh lại bình tĩnh hơn không ít. Cũng không còn thiếu kiên nhẫn như mấy ngày trước.
Anh thản nhiên ngồi ở bên cạnh nhưng tay lại không hề nhàn rỗi, tiện tay kéo một ít cỏ dại phơi khô được một nửa, vừa nói chuyện vừa nhanh chóng đan, Thẩm Triều Triều không nhịn được len lén nhìn sang.
Cô chăm chú nhìn đôi tay thon dài của Cố Kỳ Việt đang di chuyển nhanh thoăn thoắt. Trước đây cô đã biết Cố Kỳ Việt không chỉ có kỹ thuật sửa chữa lợi hại mà còn rất khéo tay, bất kỳ thứ gì vào tay anh cũng có thể biến hóa thành một hình dạng khác.
Nhìn con thỏ đang dần thành hình, trong lòng Thẩm Triều Triều không khỏi kinh ngạc nhưng ngoài miệng lại nói: “Trước đây anh đâu có như vậy.”
Không còn nỗi lo sợ về cuộc sống ác mộng trong tương lai, bây giờ Thẩm Triều Triều cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Hơn nữa càng thêm thân thiết với Cố Kỳ Việt, không còn che giấu, tính cách thật sự của cô dần dần bộc lộ, đáng yêu và thú vị như những cô gái khác.