Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 203

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:59:57
Lượt xem: 5

Lúc gọi điện thoại báo cho Cố Kỳ Việt biết tin anh bị bắt, cả nhà đều rối ren cả lên, Vương Thải Hà không cẩn thận bị ngã dẫn đến gãy xương.

Bây giờ bà ấy vẫn đang nằm viện!

Cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là gãy xương nhẹ, nằm viện chủ yếu là để kiểm tra tim... Mà cũng kiểm tra gần xong rồi, hai ngày nữa là có thể xuất viện.

Khoan đã, dạo này bận tối mắt tối mũi, hình như vẫn chưa nói cho Cố Kỳ Việt biết chuyện này...

Diệp Phương vừa mới nhớ ra thì Cố Kỳ Việt đã chạy đi mất dạng, khiến bà chỉ biết bất đắc dĩ thở dài, đành phải đợi lát nữa rồi nói sau.

DTV

Sau khi Cố Kỳ Việt chạy đến bên giếng, vì không muốn lãng phí thời gian, anh xách một thùng nước đầy, dùng sức dội từ trên xuống một lần, quần áo ướt sũng dính chặt vào người, khiến những đường nét cơ bắp cuồn cuộn hiện lên rõ ràng. Làn da khỏe mạnh dưới ánh nắng mặt trời như phát sáng.

Anh lắc lắc đầu, nghiêm túc như chú chó lớn đang rũ nước, sau đó đưa tay hất mái tóc ướt lên, để lộ vầng trán cao rộng, sống mũi cao thẳng.

Dù bây giờ là mùa hè nhưng nước giếng vẫn lạnh buốt, dội nước lạnh khiến đôi môi anh hơi trắng.

Nhưng Cố Kỳ Việt chẳng mảy may để tâm đến cái lạnh, bởi vì trong lòng anh đang nóng như lửa đốt. Cả người anh như sắp bốc cháy đến nơi.

Nghĩ đến Thẩm Triều Triều đang đợi mình ở bên ngoài, tinh thần anh lập tức phấn chấn hẳn lên, đôi mắt phượng híp lại vui vẻ, miệng khẽ nhếch lên mang theo vài phần ngốc nghếch.

Vốn dĩ chỉ định tắm qua loa cho nhanh nên lúc Cố Kỳ Việt thay quần áo xong cũng chỉ mất vài phút, vốn không kịp lau tóc nên anh cứ để mái tóc ngắn còn ướt sũng ra ngoài.

Lúc này ngoài cảnh sát ra thì những người khác đều đã giải tán, thấy không còn gì náo nhiệt để xem nữa, đám đông tò mò cũng lần lượt giải tán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-203.html.]

Trong chớp mắt, không khí từ chỗ ồn ào náo nhiệt trở nên yên tĩnh trở lại.

Cố Kỳ Việt vừa bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát thì nhìn thấy Thẩm Triều Triều đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình trong một góc gần đó, lúc này cô đang đứng quay lưng về phía anh.

Biết rõ gương mặt của mình rất thu hút sự chú ý nên Thẩm Triều Triều quay mặt vào tường, trông chẳng khác nào đứa trẻ phạm lỗi đang úp mặt vào tường tự kiểm điểm.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu xanh lá, không phải kiểu bó sát nhưng màu sắc tươi sáng lại như càng tôn lên vẻ rạng rỡ, tràn đầy sức sống của cô!

Trong nháy mắt, trong mắt Cố Kỳ Việt mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại Thẩm Triều Triều là không thay đổi.

Đầy rực rỡ và nổi bật!

Anh không khỏi muốn tiến lại gần cô hơn, cũng đúng lúc này, Thẩm Triều Triều cảm nhận được có người phía sau, cô cảnh giác nghiêng đầu nhìn lại, sau khi nhận ra là Cố Kỳ Việt thì trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, nhớ đến chuyện mình vừa mới suy nghĩ kỹ càng, cô bèn lập tức đưa ra quyết định.

Vì vậy không đợi Cố Kỳ Việt lên tiếng, Thẩm Triều Triều đã xoay người lại, trịnh trọng nói: “Cố Kỳ Việt, chúng ta ly hôn đi!”

“!!!”

Cố Kỳ Việt đang phấn khởi bỗng chốc sững sờ, anh kinh ngạc nhìn Thẩm Triều Triều, không hiểu vì sao cô lại đột nhiên nhắc đến chuyện ly hôn.

Cách đây không lâu, hai người còn đang ôm nhau ăn mừng trong phòng thẩm vấn, bây giờ lại muốn ly hôn?

Như nhận ra Cố Kỳ Việt không hiểu, Thẩm Triều Triều lặng lẽ tự cổ vũ bản thân, cố gắng duy trì sự dũng cảm thêm một chút nữa, cô tiếp tục nói: “Vì chuyện của xưởng máy móc mà chuyện ly hôn của chúng ta bị trì hoãn, em xin lỗi! Em biết anh không thích em, cho nên... Em đồng ý ly hôn, cam tâm tình nguyện.”

Loading...