Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 202
Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:59:55
Lượt xem: 7
Chủ yếu là do Cố Hằng và Cố Kỳ Việt - hai ba con nhìn nhau, không biết nên nói gì, còn Diệp Phương thấy vậy bèn đưa túi xách cho Cố Kỳ Việt, chủ động nói: “Trong này là quần áo sạch, con tìm chỗ nào đó thay đi.”
Nhìn thấy quần áo sạch, Cố Kỳ Việt mừng rỡ trong lòng. Anh đã sớm muốn thay bộ quần áo nhăn nhúm này, nhưng trong khoảng thời gian bị giam giữ, ngoài việc được dùng nước để rửa mặt ra thì không được làm gì khác…
Cũng may là Cố Kỳ Việt thích sạch sẽ, anh đành dùng tạm vải vụn nhúng nước lau người, thêm nữa phòng thẩm vấn cũng khá mát mẻ nên anh cũng không đổ nhiều mồ hôi.
Nếu là người khác bị giam giữ thì chắc chắn đã sớm bốc mùi rồi!
Nghĩ tới đây, Cố Kỳ Việt cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, anh nhớ phía sau đồn cảnh sát có một cái giếng, lập tức quyết định sẽ nhanh chóng tắm rửa qua loa một chút.
Gặp người mình thích thì phải sạch sẽ một chút chứ!
Lúc này tâm trạng đang tốt, Cố Kỳ Việt cũng không còn ngại ngùng nữa, anh nhanh chóng nhận lấy túi xách, sau đó cười với Diệp Phương, cảm kích nói: “Mẹ, mẹ đúng là cứu tinh của con, con đang cần cái này! Con còn có việc, con đi trước. Còn đồng chí Cố Hằng, chuyện ba đánh con vẫn chưa xong đâu, mau nghĩ cách đền bù cho con đi!”
“…”
Nhìn bóng dáng Cố Kỳ Việt rời đi, Cố Hằng á khẩu một hồi, sau đó ông lắc đầu cười khổ.
Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, con trai còn rộng lượng hơn cả ông. Diệp Phương thấy vậy lập tức đưa tay vỗ vai Cố Hằng, khuyên nhủ: “Anh đừng để tâm vào chuyện vụn vặt, người một nhà nào có chuyện giận nhau qua đêm, tranh thủ lấy tiền riêng của anh ra cho thằng bé đi theo đuổi vợ đi.”
“Anh nào có tiền riêng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-202.html.]
Nghe thấy mấy chữ “tiền riêng”, Cố Hằng lập tức phản bác nhưng giọng điệu hơi không được tự nhiên, có vẻ như “kho bạc nhỏ” của ông vô cùng rủng rỉnh…
Diệp Phương như đã nhìn thấu mọi chuyện khiến Cố Hằng chột dạ, vội vàng né tránh ánh mắt của bà.
Cố Hằng là một tay nghiện t.h.u.ố.c lá nặng, vì luôn ho khan nên đi bệnh viện kiểm tra, phát hiện phổi hơi có vấn đề, rất nhanh ông đã bị Diệp Phương nghiêm khắc yêu cầu cai thuốc.
Vì vậy tiền lương và phiếu lương hàng tháng đều được ông giao hết cho vợ, ngày thường chỉ giữ lại một ít tiền lẻ, triệt để đoạn tuyệt khả năng hút thuốc.
Nhưng xưởng thỉnh thoảng lại phát tiền thưởng... Thế là số tiền này lập tức trở thành tiền tiêu vặt của ông, lên cơn nghiện, có thể dùng tiền đó để đổi lấy phiếu mua thuốc lá, hút tạm hai điếu ở xưởng cho đỡ ghiền.
Đối với việc này, Diệp Phương có cơ sở ngầm trong xưởng sắt thép đều biết rõ mười mươi, nhưng thấy Cố Hằng còn biết kiềm chế nên cũng không vạch trần... Đôi khi áp chế quá mức cũng phản tác dụng, hậu quả càng thêm tệ. Vẫn nên thả lỏng một chút.
DTV
Nhưng lần này tiền tiêu vặt của đồng chí Cố Hằng sắp sửa hết nhẵn, tiếp theo sẽ phải trải qua những ngày tháng khổ sở rồi.
Đang lúc Diệp Phương muốn lên tiếng trêu chọc vài câu thì thấy Cố Kỳ Việt đã đi rồi lại vội vàng chạy về, anh đưa tay lau mồ hôi, trịnh trọng nói với hai người: “Con quên mất, Thẩm Triều Triều đang đợi ở bên ngoài đồn cảnh sát, hai người đừng đưa cô ấy đi, lát nữa con tự đưa cô ấy về.”
Cố Kỳ Việt vừa mới nghĩ đến khả năng này, bèn vội vàng chạy về dặn dò một phen. Đừng có đến lúc đó anh bận rộn cả buổi, người lại đi mất, anh ăn mặc chỉnh tề cho ai xem?
“Biết rồi, biết rồi, con mau đi đi, đừng để Triều Triều phải đợi lâu.”
Nhìn thấy con trai cuối cùng cũng biết để ý đến con gái nhà người ta, Diệp Phương mỉm cười gật đầu, bà luôn mong Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều có thể đến với nhau, đương nhiên sẽ không ngăn cản.
Nếu bà Vương Thải Hà nhà bà ấy mà biết chuyện này, chắc chắn cũng sẽ rất vui mừng, đáng tiếc...