Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-03-31 04:59:38
Lượt xem: 1

Tuy trong lòng nghĩ như vậy nhưng trên mặt Ngô Vĩ vẫn không biểu hiện gì, ông ta cười với Thẩm Triều Triều, an ủi: “Đồng chí Thẩm Triều Triều, tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng đề nghị của cô, nhưng tình hình bây giờ khá phức tạp, tôi không thể tự ý quyết định được, còn phải bàn bạc với những người khác. Hay là cô về trước đi, có tin tức gì tôi sẽ thông báo ngay.”

“Quản đốc Ngô...”

DTV

“Mời cô về cho!”

Tuy Ngô Vĩ vẫn đang cười nhưng động tác chỉ tay ra cửa lại rất kiên quyết, Thẩm Triều Triều biết bản thân không thể làm gì khác, chỉ có thể cúi đầu thật sâu: “Xin ông chắc chắn phải giúp đỡ Cố Kỳ Việt, anh ấy là người tốt, không nên chịu tội danh này!”

Nói xong, Thẩm Triều Triều vội vàng bước ra ngoài, khóe mắt đỏ hoe, hai chân như nhũn ra.

Rời khỏi văn phòng quản đốc, nhìn thấy chị Đại Lâm đang đứng chờ ở phía xa, Thẩm Triều Triều định nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng thì cảnh tượng trước mắt đột nhiên tối sầm lại.

Cô ngã xuống đất, trước khi rơi vào bóng tối, cô chỉ nhìn thấy chị Đại Lâm đang hoảng sợ chạy đến.

...

Sau khi Thẩm Triều Triều ngất xỉu ở xưởng máy móc, chị Đại Lâm đã đưa cô đến bệnh viện, sau khi kiểm tra, bác sĩ kết luận là do tinh thần căng thẳng kéo dài, cộng thêm việc nghỉ ngơi không đủ nên mới dẫn đến hôn mê.

Vì vậy chị Đại Lâm nhất quyết bắt Thẩm Triều Triều ở lại bệnh viện để nghỉ ngơi, không cho cô ra ngoài.

Ba ngày trôi qua rất nhanh, trong khoảng thời gian này, xưởng máy móc không hề có bất kỳ tin tức gì, khiến cho hy vọng trong lòng Thẩm Triều Triều dần tắt ngấm, những nỗ lực của cô đã thất bại. Cô không thể cứu Cố Kỳ Việt ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-193.html.]

Cảm giác tội lỗi và đau khổ đè nặng lên Thẩm Triều Triều, những ngày gần đây cô thường xuyên khóc trong mơ, nước mắt không ngừng rơi, cô chỉ có thể lặng lẽ mở to mắt cho đến khi trời sáng, không hề chợp mắt.

Trạng thái này kéo dài khiến cho sắc mặt Thẩm Triều Triều nhợt nhạt, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, cả người trông tiều tụy, khi chị Đại Lâm đến thăm, nhìn thấy cô thì vô cùng kinh ngạc.

Sao lại ra nông nỗi này?

Nghĩ đến những lời đồn đại trong hai ngày nay, chị Đại Lâm đã đoán được phần nào, chị hơi do dự nhìn Thẩm Triều Triều, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng: “Triều Triều à, em đừng buồn nữa, ngay cả chị cũng không ngờ Cố Kỳ Việt lại làm ra chuyện như vậy, em...”

“Chị Đại Lâm, chị nói gì vậy? Cố Kỳ Việt đã làm gì ạ?”

Nghe thấy ba chữ Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều lập tức tỉnh táo, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, sau khi nghe những lời chị Đại Lâm nói, cô biết ngay dự cảm của mình đã đúng.

“Chính là chuyện cậu ta cạy khóa đột nhập vào xưởng máy móc trộm máy móc đấy, đó là máy hỏng rồi, không dùng được nữa, em nói xem cậu ta ăn trộm thứ đó làm gì chứ, đúng là tạo nghiệp mà!”

Sao tin tức lại lan nhanh như vậy?

Thẩm Triều Triều vốn nghĩ rằng chuyện này sẽ được giữ kín một thời gian, không ngờ lại lan truyền nhanh như vậy, cô lo lắng đi đi lại lại, ngón tay siết chặt vạt áo, cuối cùng trên mặt hiện lên vẻ kiên định. Cho dù không cứu được anh. Sau này cho dù bị đưa đi đâu, cô cũng sẽ đi cùng anh.

Cô sẽ không để anh phải cô đơn một mình. Giờ phút này, lựa chọn sống sót dường như đã trở nên mờ nhạt, cô không muốn bản thân phải hối hận!

Chị Đại Lâm thấy Thẩm Triều Triều có gì đó không ổn, trong lòng vô cùng lo lắng, vội vàng nắm lấy tay cô, khuyên nhủ: “Triều Triều, chúng ta phải nhìn về phía trước, phải sống vì bản thân mình…”

Loading...