Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:58:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, Cố Kỳ Việt dứt khoát xoay người rời đi, để lại anh Cường không tài nào ngủ tiếp được, anh ta muốn tranh thủ chợp mắt một lúc cũng không xong, lại còn phải bận rộn vì chuyện của Cố Kỳ Việt. Có lẽ, số anh ta sinh ra đã khổ rồi.

Sau khi rời khỏi nhà anh Cường, Cố Kỳ Việt đi dạo một vòng quanh ngõ Điềm Thủy, thấy mọi việc vẫn bình thường anh mới yên tâm về nhà.

Sau khi tắm rửa qua loa xong, anh lại leo lên cái cây trước cổng nhà họ Thẩm. Cơn buồn ngủ ập đến khiến anh cảm thấy mệt mỏi rã rời, nằm lên nhánh cây to, Cố Kỳ Việt nhắm mắt nghỉ ngơi.

Gió thổi qua, xào xạc lay động những tán cây xung quanh, đáng tiếc bầu không khí yên tĩnh chẳng kéo dài được bao lâu, rất nhanh đã bị xua tan bởi những tiếng trò chuyện, tiếng nước chảy róc rách, kèm theo tiếng trẻ con khóc lóc ồn ào, giống như một bản nhạc hỗn độn vang lên. Có điều hơi thở của Cố Kỳ Việt vẫn đều đặn, không hề có dấu hiệu bị ảnh hưởng.

Cho đến khi...Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng ồn ào đã sớm tan biến hoàn toàn, Cố Kỳ Việt tỉnh dậy đưa tay xoa bụng đói, vừa định xuống cây ăn cơm thì thấy trên cành cây phía dưới có thêm một chiếc giỏ tre. Do treo lơ lửng nên bị gió thổi đung đưa.

Giờ đây trong ngõ Điềm Thủy có không ít người biết lâu nay anh vẫn ở trên cây, cũng không biết là ai đã mang đến...

Cố Kỳ Việt dựa vào thân thủ tốt, dù ở trên cây động tác không tiện nhưng vẫn linh hoạt nhấc chân móc lấy chiếc giỏ. Nếu như không phải vết thương ở tay còn chưa lành, thậm chí anh có thể thực hiện một cú móc ngược.

DTV

Cố Kỳ Việt mở tấm vải bông phủ trên miệng giỏ ra thì sửng sốt, sau đó nhìn vào bên trong thấy rất nhiều đồ ăn ngon, trong lòng không hiểu sao lại hơi căng thẳng, anh siết chặt tay, sau đó lặng lẽ lấy một miếng bánh đào ra.

Vẫn ngon như mọi lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-182.html.]

Sau khi ăn món ngon xong, mọi mệt mỏi dường như đều tan biến.

Trong lúc anh Cường đang bận rộn nhờ vả khắp nơi để làm linh kiện, Cố Kỳ Việt ngồi trên cây viết vẽ về cách sửa chữa chiếc máy bị hỏng của xưởng máy móc, ngoài việc thay thế linh kiện bị hỏng ra, còn có một số vấn đề về mặt kỹ thuật cần phải giải quyết.

Với anh mà nói không tính là khó nhưng sẽ mất không ít thời gian.

Nhưng tin tốt đã đến rất nhanh, thời gian làm linh kiện ngắn hơn nhiều so với dự tính ban đầu của anh Cường, chỉ mất hai ngày đã gấp rút hoàn thành...

Cũng may là trong số các linh kiện bị hỏng của máy móc không có vật liệu đặc biệt nào, nếu không thì khả năng sửa chữa tốt sẽ càng thấp hơn.

Công nghệ chế tạo trong nước đang trong giai đoạn phát triển, tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ tự lực cánh sinh! Còn về việc tại sao đã có ba là quản đốc xưởng sắt thép rồi mà còn phải đi tìm anh Cường?

Chỉ có thể nói không phải đường tắt nào cũng có thể đi, ít nhất là với một người luôn giữ vững nguyên tắc như Cố Hằng thì không thể.

Ngoài việc ông sẽ không tạo điều kiện thuận lợi ra, sau khi biết anh động vào máy móc của xưởng máy móc, ông còn có thể quân pháp bất vị thân...

Về kỹ thuật sửa chữa máy móc của Cố Kỳ Việt, người nhà thực ra không hề hay biết, họ còn tưởng rằng anh đã sớm từ bỏ sở thích trước đây của mình. Vì vậy thà tìm anh Cường giúp đỡ, cũng sẽ không bị hỏi han nhiều lời.

Hôm đó, Cố Kỳ Việt đeo ba lô đầy ắp sau lưng, anh giơ tay gõ cửa nhà họ Thẩm, nghe thấy động tĩnh bên trong, anh muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chỉ thốt ra một câu khô khan: “Tôi có việc phải đi trước... Đừng lo lắng, rất nhanh sẽ ổn thôi.”

Loading...