Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 169
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:59:23
Lượt xem: 2
Nghĩ đến việc bản thân suýt chút nữa thì bị thương, chị Đại Lâm tức giận “gào” lên một tiếng, chị không quan tâm đến việc tên kia có bị thương hay không, lao vào đánh tới tấp, xé rách quần áo, thậm chí còn giật cả tóc của hắn ta. Còn những kẻ khác thì cảnh giác bao vây Cố Kỳ Việt.
Thậm chí, tên cầm đầu Vương Thạch còn định dùng lời lẽ để lấy lòng thương hại của Cố Kỳ Việt nhưng chưa kịp mở miệng, Cố Kỳ Việt đã mất kiên nhẫn, ra tay giải quyết đám người xung quanh.
Lũ khốn kiếp dám ném đá vào nhà dân, chắc chắn chẳng phải loại tốt đẹp gì!
Không ngu ngốc thì cũng độc ác.
Cố Kỳ Việt có thể dễ dàng đối phó với cả một băng nhóm buôn người, huống hồ là đám người ô hợp này. Anh giống như hổ lạc vào bầy cừu, đánh cho bọn chúng không kịp trở tay, khiến Vương Thạch không thể khoanhy đứng nhìn được nữa.
Hắn ta nhận tiền của người ta, vất vả lắm mới tập hợp được một đám người đến đây gây rối, nếu như bị người đàn ông này phá hỏng chuyện tốt, lần sau hắn ta biết kiếm đâu ra cơ hội tốt như vậy nữa?
Nghĩ vậy, Vương Thạch quyết định phải dạy cho Cố Kỳ Việt một bài học, không thể để anh phá hỏng chuyện của hắn ta...
Đáng tiếc Vương Thạch đã tự đánh giá quá cao bản thân mình, hắn ta giống như bọ ngựa muốn đá xe, cuối cùng bị Cố Kỳ Việt đánh cho không có sức lực để phản kháng.
Bởi vì Vương Thạch là kẻ cầm đầu nên Cố Kỳ Việt đánh hắn ta tàn nhẫn hơn những tên còn lại, lần này chắc chắn phải dạy cho bọn chúng một bài học, nếu không lần sau bọn chúng sẽ còn đến gây chuyện.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-169.html.]
Đúng lúc Cố Kỳ Việt đang đánh nhau hăng say thì cửa nhà họ Thẩm đột nhiên mở ra. Nghĩ đến việc bản thân vừa mới ra tay đánh người, Cố Kỳ Việt định lên tiếng giải thích thì chị Đại Lâm ở bên cạnh đã kích động chạy đến trước mặt Thẩm Triều Triều.
Chị vỗ mạnh vào đùi, vẻ mặt vẫn còn chút sợ hãi nói: “Triều Triều, may mà em không ra ngoài đấy, đám người này hung dữ lắm, chúng nó định ném đá vào đầu chị đấy!”
Nói đến đây, chị Đại Lâm đột nhiên kích động, bắt đầu khen ngợi Cố Kỳ Việt: “May mà chồng em kịp thời xuất hiện, nếu không chị đã phải vào bệnh viện rồi! Lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, chị đã biết cậu ấy là người tốt rồi, quả nhiên không nhìn lầm mà! Giỏi lắm!”
Vừa nói chị Đại Lâm vừa giơ ngón tay cái lên, anh chàng này cao to, khỏe mạnh, đánh nhau cũng rất giỏi. Chắc chắn là người đàn ông tốt.
Triều Triều thật là có phúc!
Nghĩ đến người chồng vô dụng nhà mình, chị Đại Lâm nhìn Thẩm Triều Triều với ánh mắt ngưỡng mộ, nếu như không phải người trẻ tuổi thường hay ngại ngùng, chị đã sớm trêu chọc hai người rồi.
Nghe chị Đại Lâm nói, Thẩm Triều Triều miễn cưỡng nở nụ cười, trong mắt ẩn chứa nỗi buồn khó giấu, nhưng rất nhanh sau đó, cô nhớ ra mình đang đeo khẩu trang, không cần phải cố cười. Khóe môi cứng đờ nhanh chóng trở về trạng thái ban đầu.
Cô rất cảm kích Cố Kỳ Việt đã ra tay giúp đỡ, nhưng mà cô đã vất vả lắm mới có thể tạm thời không nghĩ đến anh, vậy mà bây giờ anh lại xuất hiện, khiến trái tim cô vốn đã bình lặng lại nổi lên gợn sóng.
Nếu như Cố Kỳ Việt là một tên xấu xa, có lẽ cô đã sớm quên được anh.Nhưng anh lại là một người đàn ông tốt như vậy, hình bóng anh đã khắc sâu trong tim cô, muốn quên cũng khó.
Nghe chị Đại Lâm khen ngợi, Cố Kỳ Việt quay đầu nhìn Thẩm Triều Triều. Chỉ một cái liếc mắt anh đã nhận ra sự lúng túng và buồn bã trong mắt cô, anh không để chị Đại Lâm tiếp tục nói nữa, vội vàng lên tiếng cắt ngang: “Chị Đại Lâm, cảm ơn chị vừa rồi đã ra tay giúp đỡ, tôi và Thẩm... Triều Triều có chuyện muốn nói, chị xem...”