Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 165
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:59:15
Lượt xem: 2
Nghe những lời đàm tiếu đó, chị Đại Lâm chỉ khinh thường bĩu môi, không muốn tham gia vào câu chuyện.
Chị Đại Lâm thầm đắc ý. So với những người khác trong ngõ Điềm Thủy, chị đã tận mắt chứng kiến hôn lễ của Thẩm Triều Triều...
Tuy không được gặp chú rể nhưng nhìn cách bài trí tiệc cưới xa hoa, chị biết nhà họ Cố rất coi trọng Thẩm Triều Triều.
Cô nhóc này đúng là rơi vào hũ mật.
Tuy nhiên khi vừa nhìn thấy Thẩm Triều Triều, chị Đại Lâm đã ngây người. Tiên đồng ngày nào giờ đây đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp!
DTV
Quá xinh đẹp!
Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị là phụ nữ nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ!
Vì vậy chị tin chắc nhà họ Cố sẽ cưng chiều Thẩm Triều Triều như trứng mỏng, hôm nay đột nhiên thấy cô trở về, chị vô thức nghĩ cô chỉ về lấy đồ rồi sẽ quay lại nhà họ Cố.
Không ngờ Thẩm Triều Triều lại lắc đầu: “Em định về đây ở một thời gian.”
Còn về chuyện ly hôn, tạm thời cô chưa thể nói ra. Bởi vì cô và Cố Kỳ Việt vẫn chưa chính thức ly hôn.
Hơn nữa chuyện này cũng không hay ho gì, có thể giấu được ngày nào hay ngày đó... Đợi đến lúc không giấu được nữa rồi tính.
Chị Đại Lâm là người từng trải, nhìn thấy vẻ mệt mỏi ẩn hiện trong mắt Thẩm Triều Triều, kết hợp với những lời cô vừa nói, chị đoán có lẽ đôi vợ chồng son này đang bất hòa.
Ai cũng từng trải qua giai đoạn đó.
Hồi trẻ ngày nào chị cũng cãi nhau với anh Đại Lâm, tính khí chẳng khác nào thùng thuốc súng, chỉ cần một mồi lửa là bùng nổ. Mãi cho đến khi có con rồi thì chị mới dịu tính hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-165.html.]
Vì vậy chị Đại Lâm không hỏi thêm nữa mà chuyển sang chủ đề khác, kể cho Thẩm Triều Triều nghe những câu chuyện thú vị xảy ra gần đây.
Một lúc sau thấy Thẩm Triều Triều cáo từ ra về, chị vội vàng chạy ra vườn hái vội một ít rau tươi dúi vào tay cô, bảo cô mang về ăn.
Thẩm Triều Triều từ chối nhưng không được, đành phải nhận lấy. Cứ như vậy, Thẩm Triều Triều trở về cuộc sống trước đây, hàng xóm láng giềng thân thiện, cuộc sống yên bình, cô như được trở về điểm xuất phát.
Nhưng mọi thứ đã không còn như xưa.
Sau khi ba cô qua đời, cô chỉ còn lại một mình nhưng vì những cơn ác mộng về tương lai, cô vội vàng gả vào nhà họ Cố, chưa từng cảm nhận được nỗi cô đơn. Xung quanh cô luôn có người, cô chưa từng cảm thấy cô độc. Nhưng sau khi rời khỏi nhà họ Cố, không còn ai nói chuyện, cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng...
Vì vậy cô dành thời gian đọc sách, thiết kế quần áo..., luôn có việc để làm.
Nhưng sở thích nấu nướng của cô giờ đây chỉ còn là qua loa, cho có.
Tuy Thẩm Triều Triều sợ tiếp xúc với người khác nhưng điều đó không có nghĩa là cô thích cuộc sống cô đơn. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn có gia đình bên cạnh, cô chưa từng biết cô đơn là gì. Giờ đây cô đã hiểu thế nào là cô đơn.
Cô chỉ có thể từ từ thích nghi.
Con người là loài động vật có khả năng thích nghi tốt nhất, cô cũng sẽ quen với cuộc sống này.
Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ những lúc mới đầu, cô thường xuyên nhớ đến Cố Kỳ Việt, tâm trạng khó mà bình tĩnh trở lại.
Có điều theo thời gian, tần suất xuất hiện của Cố Kỳ Việt trong tâm trí cô ngày càng ít đi. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là thiện cảm, không phải tình yêu.
Mọi thứ đều đang đi đúng hướng.
“Triều Triều, mau mở cửa, chị có chuyện muốn nói với em.”
Sáng sớm hôm nay chị Đại Lâm vội vã đến gõ cửa, đợi đến khi Thẩm Triều Triều nghe được tiếng động, đeo khẩu trang mở cửa sân, chị Đại Lâm lấy tốc độ không phù hợp với dáng người mập mạp nhanh chóng chạy vào trong sân, sau đó vội vàng giơ tay đóng cửa sân lại lần nữa.