Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 159
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:59:04
Lượt xem: 3
Kết quả đúng lúc này bỗng nhiên xuất hiện một người khách du lịch đưa tay ra giúp đỡ. Vui mừng qua đi, sẽ vô thức dựa dẫm vào, thậm chí là nảy sinh tình cảm.
Bây giờ đã biết được chân tướng cũng khiến cho hình tượng của Cố Kỳ Việt trong lòng cô sụp đổ. Thẩm Triều Triều không hề tức giận hay nổi nóng, cô chỉ bình tĩnh nhìn anh, sau đó lắc đầu: “Không phải hành động theo cảm tính, chúng ta đều là người được lợi... Cảm ơn anh đã giúp em giải quyết Vương Kiến Thiết. Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.”
Nói xong, ánh mắt Thẩm Triều Triều không dừng lại trên người Cố Kỳ Việt nữa mà nhìn về phía Diệp Phương: “Mẹ Diệp, con cảm ơn mọi người đã chăm sóc con trong thời gian qua, con sẽ ly hôn với Cố Kỳ Việt, mong mọi người đừng ngăn cản.”
Thẩm Triều Triều nghiêm túc nói xong, sau đó cúi người chào Diệp Phương.
Khoảng thời gian sống ở nhà họ Cố, cô thích nghi rất tốt, không hề hoang mang, lo sợ như trong tưởng tượng, tất cả là nhờ có Diệp Phương và Vương Thải Hà giúp đỡ, bọn họ đều là người tốt.
Cho dù ly hôn với Cố Kỳ Việt, cô cũng sẽ không quên họ.
“Triều Triều, ly hôn không phải chuyện nhỏ, con hãy bình tĩnh một chút...”
“Không cần... Xin lỗi, con về phòng trước!”
Thẩm Triều Triều kháng cự, lắc đầu, sau đó không nói thêm gì nữa, cũng không liếc nhìn Cố Kỳ Việt một cái, lập tức bước nhanh chạy lên lầu hai, trở lại phòng mình.
Chờ đến khi đóng cửa phòng, ngăn cách với bên ngoài, cô dựa lưng vào cửa phòng chậm rãi trượt xuống. Cuối cùng cô ngồi xổm ở cửa bất động, nước mắt cố kìm nén bấy lâu vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Cô khóc đến mức đôi mắt đỏ như thỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-159.html.]
Thẩm Triều Triều nhẹ nhàng khóc nức nở, đưa tay lau nước mắt, trong lòng tự an ủi mình, đừng đau lòng, cứ coi như là tỉnh lại từ trong một giấc mộng. Phải nhanh chóng chấp nhận hiện thực.
Nghĩ đến những điều tốt đẹp, cơn ác mộng đã từng đeo bám cô đã được giải quyết. Vương Kiến Thiết đã chết, sẽ không còn ai ép cô về nông thôn nữa, cô có thể luôn ở lại thành phố Giang Lâm, sống yên tĩnh trong căn nhà mà ba mẹ để lại, tiếp tục cuộc sống bình lặng trước kia.
Sẽ không có ai đến quấy rầy cô, cô cũng không phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài, không cần ép buộc bản thân thích ứng.
Vì vậy kế hoạch tự cứu của cô đã thành công, cuộc sống ác mộng trong tương lai đã thay đổi, như vậy là đủ rồi. Tham vọng quá nhiều sẽ càng ngày càng bất mãn, cuối cùng sẽ trở nên bất hạnh.
Mà sau khi Thẩm Triều Triều vội vàng rời đi, Diệp Phương lập tức trừng mắt nhìn Cố Kỳ Việt. Sau đó không thể ngồi yên được nữa, vội vàng gọi Vương Thải Hà và Cố Hằng đến để bàn xem nên làm gì bây giờ!
“Cái gì? Tiểu Việt muốn ly hôn với Triều Triều? Bà không đồng ý!”
Ai ngờ Diệp Phương vừa mới nói được một câu, vừa nhắc đến hai chữ ly hôn, Vương Thải Hà đã là người đầu tiên phản đối.
Ly hôn cái gì chứ, cháu dâu của bà ấy rất tốt, tuyệt đối không thể ly hôn!
DTV
So với vẻ mặt kích động của Vương Thải Hà, Cố Hằng có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, ông không lên tiếng mà nghiêng đầu nhìn Cố Kỳ Việt đang im lặng.
Mặc dù sau khi trưởng thành, con trai ông trở nên khó đoán nhưng một khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ bỏ dở giữa chừng.
Vì vậy cho dù họ có kiên quyết ngăn cản hai người ly hôn thì cũng vô ích. Có khi điều đó lại càng kích thích tâm lý phản nghịch của Cố Kỳ Việt, dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng khác.
Do đó Cố Hằng bình tĩnh hỏi Cố Kỳ Việt: “Tại sao con muốn ly hôn với Thẩm Triều Triều?”