Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 158
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:59:02
Lượt xem: 5
Mà sau khoảng thời gian chung sống, từ việc âm thầm quan sát Thẩm Triều Triều, giờ đây bà đã hoàn toàn hài lòng về cô.
Nhìn thấy Thẩm Triều Triều ngày càng trở nên hoạt bát, cởi mở, ngay cả vấn đề nhút nhát, sợ người lạ cũng đang dần dần được cải thiện.
Mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Kết quả bây giờ Cố Kỳ Việt lại nói muốn ly hôn? Không thể nào!
Diệp Phương bà là người đầu tiên không đồng ý!
Bị dạy dỗ một trận, Cố Kỳ Việt hơi rũ mắt xuống, im lặng một lúc, sau đó lại ngước mắt lên nhìn Diệp Phương, kiên định nói từng chữ: “Cho nên con rất biết ơn cô ấy nhưng sẽ không dùng hôn nhân để báo đáp, bất kể Thẩm Triều Triều muốn tiền hay là thứ gì khác, cho dù có phải liều mạng, con cũng sẽ giúp cô ấy!”
Cố Kỳ Việt đã sớm biết muốn thuyết phục người nhà là chuyện vô cùng khó khăn. Bởi vậy anh đã chuẩn bị tâm lý kháng chiến lâu dài.
Đúng như lời anh vừa nói, tiền trong tay anh đều có sẵn, còn những thứ khác, anh có thể nhờ người khác hoặc là tự mình đi tìm, chắc chắn sẽ khiến cho Thẩm Triều Triều hài lòng.
Chỉ cần hai người ly hôn.
Vẻ mặt kiên quyết của Cố Kỳ Việt khiến cho Diệp Phương tức đến đau tim. Bà run rẩy chỉ tay về phía Cố Kỳ Việt, mắt đảo quanh tìm kiếm thứ gì đó thuận tay, hôm nay bà chắc chắn phải dạy dỗ lại đứa con trai bất hiếu này một trận.
Kết quả thứ thuận tay thì chưa tìm được mà bà lại nhìn thấy người trên cầu thang.
DTV
Lửa giận của Diệp Phương lập tức bị dập tắt, bà ngẩn người ra, khó có lúc nào mà bà lại không biết nên nói gì cho phải, trong lòng thở dài, đúng là oan nghiệt mà, tại sao lại để cho người trong cuộc nghe thấy chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-158.html.]
Chưa kịp để Diệp Phương làm gì, Thẩm Triều Triều đứng trên cầu thang đã lên tiếng, cô nhìn Cố Kỳ Việt, giọng nói hơi khàn khàn: “Em không cần gì hết.”
Chỉ một câu nói khiến cho Cố Kỳ Việt lập tức ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía cầu thang.
Kể từ sau khi Vương Kiến Thiết bị xử bắn, tâm trạng của Thẩm Triều Triều luôn vui vẻ, cũng trở nên hoạt bát, cởi mở hơn trước rất nhiều.
Gần đây cô đang thử mặc những bộ váy do chính mình thiết kế, không còn mặc những bộ quần áo rộng thùng thình nữa.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, không dễ bị nhăn nhúm như vải bông, thiết kế ôm vừa vặn tôn lên vẻ ngoài dịu dàng, làn da trắng như tuyết.
Dường như có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của mùa xuân đang nảy mầm, sinh trưởng trên người cô.
Thế nhưng người con gái còn đang ngại ngùng cười e ấp trước đó không lâu, giờ đây lại không còn chút biểu cảm nào, đôi mắt trống rỗng nhìn lại, giống như một cây non phải khó khăn lắm mới lớn lên được, bỗng dưng bị người ta bẻ gãy.
Cố Kỳ Việt vô thức muốn bước lên phía trước vài bước, muốn mở miệng nói gì đó nhưng anh nhận ra bản thân không thể nói nên lời, bởi vì sự thật đã phơi bày trước mắt.
Cô đã biết nguyên nhân thực sự của việc bắt Vương Kiến Thiết, tất cả đều là vì ly hôn.
Cuối cùng Cố Kỳ Việt chỉ có thể khô khan nói: “Thẩm Triều Triều, chuyện ly hôn là do tôi có lỗi với em, cho nên em có thể yêu cầu bất kỳ sự bồi thường nào, đừng hành động theo cảm tính.”
Người ngày thường vốn không đứng đắn, hay giở trò lưu manh, giờ đây lại nghiêm túc nói ra những lời này khiến cho Thẩm Triều Triều nhận ra tình cảm mà cô dành cho Cố Kỳ Việt chỉ là cảm xúc nhất thời.
Phải nói là cô chỉ nhìn thấy mặt tốt của anh, tự bản thân cảm động... Giống như là đang đơn độc bước đi trong núi tuyết mênh m.ô.n.g vô tận, cô độc và tuyệt vọng bao trùm lấy cô.