Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 149
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:58:44
Lượt xem: 5
Cố Kỳ Việt cao lớn tuấn tú, đứng chung một chỗ với Vương Kiến Thiết già nua gầy gò...
So về ngoại hình, hai người vốn dĩ không có gì để so sánh, càng khỏi phải nói đến Vương Kiến Thiết bây giờ đang bị giẫm dưới chân, càng thêm phần chật vật.
Những người trốn trong bóng tối nhìn trộm thấy cảnh tượng này cũng âm thầm gật đầu đồng ý với lời nói của Cố Kỳ Việt.
Một số người vừa rồi còn đang xì xào bàn tán về Thẩm Triều Triều, bây giờ cũng không dám nhiều lời nữa, sợ bị Cố Kỳ Việt không kiêng nể gì mà giẫm một cái dưới chân. Bị thương không nói, còn rất mất mặt.
Còn những thiếu niên cùng nhau trốn trong bóng tối nhìn trộm thì hò reo không ngớt, cảm thấy anh Kỳ Việt thật sự rất ngầu, chờ bọn họ lớn lên cũng phải trở nên mạnh mẽ như vậy!
“Tiểu Việt, đừng để hắn ta chạy, bà vừa mới gọi người báo cảnh sát rồi! Tên khốn kiếp, dám đến nhà họ Cố giương oai, thật sự là ăn gan hùm mật gấu rồi.”
Sau khi Cố Kỳ Việt nhấc chân giẫm lên mặt Vương Kiến Thiết, ép gã phải ngậm miệng lại, trong sân vang lên giọng nói mắng chửi giận dữ của bà Vương.
Ngay sau đó một đám các bà cụ cầm theo cán bột, cuốc, xẻng,... xông ra, dẫn đầu là bà Vương, tay cầm con d.a.o làm bếp vung lên vun vút, hùng hổ xông về phía bên này.
Mà sau khi những bà cụ khác nhìn thấy Cố Kỳ Việt đã chiếm thế thượng phong, họ lập tức kéo bà Vương lại, vội vàng khuyên nhủ: “Vương Đại Mĩ, bà bình tĩnh một chút, cháu trai bà lợi hại như vậy, đâu cần bà phải ra tay, cứ để đám trẻ tụi nó giải quyết đi!”
“Đúng đó, đúng đó, ôi chao, vừa nãy chạy nhanh quá, eo của tôi.”
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-149.html.]
“Ha ha ha, tôi đột nhiên nhớ tới chuyện lúc trước, người phụ nữ Vương Đại Mỹ này ghê gớm lắm, dám đánh lén bọn giặc Nhật, đánh người ta đến nửa sống nửa chết, cứu không ít người…”
“Nói đi cũng phải nói lại, lúc ấy bà ấy đã để ý đến Cố Cảnh Lâm rồi, nếu không thì đã chẳng có gan lớn như vậy.”
Vài bà lão bà một câu, tôi một câu, thành công ngăn cản Vương Thải Hà nhưng bà ấy vẫn hậm hực “hừ” một tiếng, cứng cổ giải thích cho bản thân: “Chu Tiểu Nha, bà thật thối tha, tôi lúc nào mà chẳng lợi hại.”
Lời nói đó cũng không phủ nhận những lời khác, khiến các bà cụ lập tức cười ầm lên.
Mà Cố Kỳ Việt đang giẫm lên người Vương Kiến Thiết cũng bất lực, nhưng nếu đã báo cảnh sát rồi thì cứ để Vương Kiến Thiết đến đồn cảnh sát ngồi trước đã, cũng tránh cho gã lại gây thêm chuyện rắc rối. Đến lúc đó chính phủ điều tra xong, kết án cũng tiết kiệm được quá trình bắt giữ.
Nghĩ đến Thẩm Triều Triều vừa mới bị dọa sợ, Cố Kỳ Việt nghiêng đầu nhìn sang, kết quả là thấy Thẩm Triều Triều đang nhìn Vương Thải Hà với ánh mắt ngưỡng mộ, đôi mắt sáng rực.
Cố Kỳ Việt nhìn cô một lúc, sau đó không nhịn được đưa tay lên day day trán, khẽ cười thành tiếng. Được được! Chỉ cần cô không sao là tốt rồi.
Tốc độ của cảnh sát rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có người đến, lại là người quen, cảnh sát Chu, ông ấy kéo Vương Kiến Thiết đang bị giẫm đến ngất xỉu dưới chân Cố Kỳ Việt ra, vẻ mặt vẫn còn chưa hết kinh ngạc.
Cảnh sát Chu không ngờ Vương Kiến Thiết được người người khen ngợi lại là loại người như thế này! Cầm hung khí xông vào nhà người khác, mưu toan hành hung... Đường đường là một quản đốc nhà mấy mà lại làm ra chuyện như thế này, thật sự là khiến người ta khó mà tưởng tượng được.
Ngoài ra, cuối cùng ông ấy cũng được nhìn thấy gương mặt thật của Thẩm Triều Triều, đây chính là nguyên nhân chính khiến cảnh sát Chu kinh ngạc. Chẳng ai nói với ông ấy Thẩm Triều Triều lại xinh đẹp như vậy!