Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 121
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:57:43
Lượt xem: 6
Bọn họ chỉ có thể tự mình nghiên cứu, cố gắng giúp Thẩm Triều Triều khôi phục bình thường.
Nhưng mà Thẩm Triều Triều tuổi còn nhỏ vừa bước chân ra khỏi cửa nhà đã ngất xỉu vì quá mức căng thẳng, thử mấy lần cũng đều như thế, thân hình cô gầy gò, tạng người cũng ốm yếu khiến Bạch Vân đau lòng, không muốn bắt ép cô nữa.
Sợ tiếp xúc với người khác thì không tiếp xúc nữa, không thể ra ngoài thì không cần ra ngoài!
Bà và Thẩm Hà sẽ lớn lên cùng Thẩm Triều Triều!
Chỉ là...
DTV
Không ngờ bọn họ không thể cùng cô đi đến cuối cùng.
Thẩm Triều Triều nhớ tới ba mẹ đã qua đời.
Cảm nhận được tình yêu của ba mẹ nên Thẩm Triều Triều cũng từng muốn cố gắng thử xem.
Kết quả Bạch Vân mẹ cô qua đời vì bệnh khiến ngôi nhà này như phủ kín bóng ma, Thẩm Triều Triều trở nên khủng hoảng bất an hơn nữa, vô số lần khóc đến mức tỉnh dậy trong cơn ngủ mơ.
Cô không thể nào chấp nhận được.
Nhưng hiện thực lạnh như băng lại vô cùng tàn khốc, không chừa lại một chút ảo tưởng nào.
Sau khi mẹ qua đời, ba cũng trở nên già đi rất nhiều, ông thường xuyên đứng trong sân ngẩn người, nhưng khi ở trước mặt Thẩm Triều Triều, ông vẫn sẽ cố gắng giữ vững tinh thần.
Ông vừa làm ba lại làm mẹ, mỗi khi có bà mối tới cửa đều bị ông đánh ra ngoài.
Ông cũng từng hứa hẹn trong đêm Trung thu đoàn viên rằng sẽ luôn ở bên con gái mình... Nhưng cuối cùng ông vẫn vi phạm lời hứa, trước mặt là lợi ích quốc gia, ông vì cứu vớt tài liệu quan trọng của xưởng mà chết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-121.html.]
“Thì ra là vậy.”
Cuối cùng Cố Kỳ Việt cũng biết vì sao Thẩm Triều Triều e sợ người khác.
Cũng vào lúc này, anh cảm thấy mình và Thẩm Triều Triều có cùng cảnh ngộ, hai người khi còn bé đều đã trải qua những chuyện đau khổ, chẳng qua Thẩm Triều Triều không có tính tình cứng rắn và năng lực như anh, thế nên mới khủng hoảng bất an như ốc sên co lại trong vỏ.
Nhưng cũng chính bởi vậy mà lại có thể khiến Thẩm Triều Triều chịu đựng cảm giác sợ hãi bước ra khỏi nhà, tên Vương Kiến Thiết này thật đáng chết!
Không muốn nhìn thấy Thẩm Triều Triều tiếp tục đắm chìm trong khổ sở nữa, Cố Kỳ Việt suy nghĩ một chút, anh quyết định nói chuyện khác để dời đi sự chú ý, về phần muốn nói cái gì...
Mấy loại chuyện như đánh nhau thì vẫn nên quên đi!
Nhưng những thứ khác dường như không có ý nghĩa gì.
Cố Kỳ Việt không nghĩ rằng mình sẽ kể ra cảnh ngộ mà anh đã gặp phải trong quá khứ, không cần phải nhiều lời với loại chuyện khiến người ta cảm thấy không thoải mái này, mà không chừng Thẩm Triều Triều cũng không thích nghe nói về những gì anh đã trải qua khi còn ở quân khu.
Nơi nào cũng có tình trạng ma cũ bắt nạt ma mới, hơn nữa, một ít lưu manh lại càng coi đây là niềm vui.
Cố Kỳ Việt từ nhỏ đã cao lớn, bởi vậy lúc bị đưa đến quân khu, liếc mắt một cái biết anh mới mười mấy tuổi, hơn nữa không để lộ thân phận đặc biệt là ông nội của anh là tư lệnh Cố Cảnh Lâm, thế nên lúc ấy anh đã bị sỉ nhục vô cùng thê thảm.
Nhưng Cố Kỳ Việt cũng không phải loại người tốt bụng, bị sỉ nhục thì sẽ phản kích.
Mặc dù sau đó sẽ bị đ.ấ.m đá một trận.
Nhưng những người đó đánh càng ác, anh lại càng mang thù, sau đó cố gắng ăn cơm rèn luyện rồi đánh trả lại toàn bộ.
Ở trong kiểu hoàn cảnh áp lực thế này lâu ngày, cho dù có là thánh nhân cũng không thể chịu nổi, bởi vậy Cố Kỳ Việt cũng sẽ lâm vào trong tâm trạng cực đoan, chút chân thiện mỹ ít ỏi trước kia bắt đầu dần dần đi xa, khiến trong đầu anh không có mấy suy nghĩ tốt.