Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 108

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:19:30
Lượt xem: 5

Chờ đám nhóc con biểu đạt niềm yêu thích xong chắc là sẽ đi, chỉ là tại sao cửa nhà vẫn chưa mở?

Đang lúc Cố Kỳ Việt buồn bực nhìn về phía cửa nhà mình thì đột nhiên phát hiện nó đã hé ra một khe hở chẳng biết từ lúc nào.

Ngay sau đó, một đôi mắt hạnh xinh đẹp len lén nhìn qua, nghe thấy các thiếu niên sùng bái anh khiến trong mắt cô hiện lên chút ý cười.

Mặt mày cô cong cong mang theo sung sướng, sau khi phát hiện mình bị Cố Kỳ Việt bắt quả tang nghe lén, cô cũng không hề thấy sợ hãi.

So với lúc trước, lá gan của cô đã lớn hơn nhiều rồi...

Thấy vậy, Cố Kỳ Việt mím môi, tuy mặt vẫn không thay đổi nhưng đỉnh đầu lại cứ như đang bốc khói, nóng đến mức anh cũng bắt đầu đỏ mặt, anh xấu hổ cứng đờ thân thể bất động, hận không thể biến mất tại chỗ.

Sao lại là Thẩm Triều Triều mở cửa!!!

Đang lúc Cố Kỳ Việt suy nghĩ xem có nên xoay người bỏ chạy hay không thì chỉ thấy khe hở cửa viện dần dần lớn lên, sau đó thấy Thẩm Triều Triều cẩn thận thò đầu ra, dường như nghe lén đã không còn thỏa mãn nữa nên cô muốn nhìn thấy tận mắt.

Cố Kỳ Việt híp mắt lại, ngay sau đó, anh bước nhanh lên phía trước, giơ tay lên đẩy cô trở về.

Sau khi đóng cửa viện lại một lần nữa, anh xoay người nhìn các thiếu niên vẫn vây quanh không chịu giải tán, đổi cách khác: “Anh sẽ nghiêm túc suy nghĩ đến lời nói của mấy đứa, bây giờ tất cả về nhà chờ hết đi!”

“Vâng ạ!”

“Anh Kỳ Việt, em siêu thích anh!”

“Bọn em về nhà nhé, anh nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, tiền kem của em phải dựa vào anh Kỳ Việt hết đấy.”

Các thiếu niên cười đùa giải tán, Cố Kỳ Việt yên lặng thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay đầu nhìn cửa viện đóng chặt, chỉ cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau.

Thẩm Triều Triều nhát gan nhưng lại giống như thỏ nằm ngang trong ổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-108.html.]

DTV

Không chú ý sẽ bị cô đạp một cước, muốn tìm cô tính sổ thì lại không nỡ xuống tay, ngược lại còn khuyến khích cô lớn gan hơn.

Nhất là khi đối xử với anh, cô vô cùng lớn mật, thật sự là...

Cố Kỳ Việt không biết nên đối xử với Thẩm Triều Triều như thế nào, lại nghĩ đến những điều tra gần đây, anh không khỏi nhíu mày, muốn giải quyết Vương Kiến Thiết của xưởng máy móc không dễ dàng, cần nhiều thời gian hơn.

Trong lúc Cố Kỳ Việt phiền não, cửa viện được mở ra từ bên trong.

Lần này Thẩm Triều Triều trực tiếp đi ra ngoài, bên ngoài chỉ còn lại một mình Cố Kỳ Việt, vì cô không cần lo lắng phải tiếp xúc với người xa lạ khác nên lá gan cũng lớn hơn không ít.

Vừa mới nghe thấy các thiếu niên nhiệt tình nói lời sùng bái khiến tâm trạng xấu trước đó của Thẩm Triều Triều vơi đi nhiều.

Lúc này, cô chớp đôi mắt lóe sáng, nhìn Cố Kỳ Việt nói: “Anh Kỳ Việt, anh thật lợi...”

Đáng tiếc, Thẩm Triều Triều học theo các thiếu niên nói chưa hết câu thì đã bị Cố Kỳ Việt mặt đỏ tới mang tai ngăn lại, anh trực tiếp giơ tay che miệng cô ngăn cản lời nói tiếp theo.

Anh xấu hổ tức giận đến mức giậm chân hung tợn nói: “Câm miệng!”

Nhưng mặt anh tạm thời không giấu được vẻ đỏ bừng vì xấu hổ, thoạt nhìn còn có chút đáng thương.

Thẩm Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, lông mi dài khẽ run, hơi thở phả ra ấm nóng khiến lòng bàn tay của Cố Kỳ Việt ngứa ngáy, tay kia của anh lặng lẽ vươn ra sau lưng không ngừng nắm chặt rồi lại buông ra.

Tim anh cũng đập nhanh hơn.

“Không được học theo bọn nó nói chuyện!”

“Ừm.”

Sau khi nghe Thẩm Triều Triều hứa hẹn, lúc này Cố Kỳ Việt mới dám buông tay ra.

Loading...