Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 106

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:19:26
Lượt xem: 5

Vương Thải Hà nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên nhớ tới chuyện Cố Hằng nói buổi sáng khiến bà ấy “ôi chao” vỗ đùi một tiếng.

Chuyện này không thể kéo dài.

Tuy không ai dám trắng trợn tham ô vị trí công tác nhưng vẫn sẽ tuyển công nhân tạm thời vào vị trí trống, người trong xưởng có không ít quan hệ, những người có con cái sắp xuống nông thôn thì lại càng sẵn sàng chi tiền hơn, bởi vậy nếu kéo dài lâu, muốn quay về công việc này cũng sẽ trở nên khó khăn.

Mặc dù với trạng thái của Thẩm Triều Triều không thể đến nhà máy làm việc, nhưng công việc mà ba cô để lại không thể bị lãng phí.

Toàn bộ phải xem xem Thẩm Triều Triều muốn xử lý như thế nào.

Mà khi nghe Vương Thải Hà nói ra ba chữ xưởng máy móc, Thẩm Triều Triều vốn nghĩ đến Cố Kỳ Việt nhanh chóng hoàn hồn, cứ như đụng phải công tắc đã hỏng nào đó khiến thân thể cô theo đó trở nên cứng ngắc, mặt mày hiện lên vẻ sợ hãi.

Sau khi gả vào nhà họ Cố, Thẩm Triều Triều rất ít khi nhớ tới cảnh tượng ký ức đột nhiên hiện lên trong đầu về cuộc sống tương lai ác mộng của cô.

Vốn tưởng rằng cô sẽ không bối rối vì nó nữa.

Dù sao cô cũng đã tự cứu mình thành công, sẽ không giẫm lại vào vết xe đổ... Quản đốc xưởng máy móc Vương Kiến Thiết không còn dám dây dưa với cô nữa.

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt.

Nhưng hiện giờ, Thẩm Triều Triều biết là cô đã quá ngây thơ, tuy cô vẫn không thật sự trải qua tương lai ác mộng trong đời, nhưng những cảnh tượng trong ký ức kia vẫn quá mức đáng sợ, có lẽ sẽ khiến cô cả đời đều không thể quên.

Bất kể là ở lại thành phố Giang Lâm bị mọi người mắng chửi là không đứng đắn, hay là xuống nông thôn bị những thanh niên trí thức khác cô lập, đến cuối cùng vì bị người ta theo dõi mà dứt khoát lựa chọn con đường cùng là tự sát...

Mỗi một sự kiện đem ra đều khiến người ta cảm thấy ngạt thở giống như tuyệt vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-106.html.]

Thẩm Triều Triều theo bản năng đưa tay túm chặt góc áo, trên mặt cố gắng không để lộ ra nỗi hoảng sợ trong lòng, muốn giữ như bình thường, nhưng giọng cô vẫn xen lẫn chút run rẩy: “Con không cần đến phần công việc này, bà nội giúp con tìm người xử lý đi!”

“Ôi, được, bà nội nhất định sẽ xử lý giúp con!”

So với Vương Thải Hà vui tươi hớn hở, tâm trạng của Thẩm Triều Triều lại liên tục sa sút khiến cô không xem nổi tivi nữa, tâm trạng cô giống như bình chứa đầy nước, càng ngày càng nặng nề.

Để tránh thất thố trước mặt bà Vương, cô tìm cớ ra sân tản bộ.

Có lẽ hóng gió sẽ giúp tâm hồn dễ chịu hơn một chút.

Lúc vào sân nhà họ Cố, đầu tiên là Thẩm Triều Triều xem xét cây thuốc ở một góc, nó đã đ.â.m chồi non xanh mơn mởn, những thứ này cũng không phải cây thuốc quý giá gì, chu kỳ sinh trưởng không dài.

Cây thuốc chân chính đắt tiền đã được Thẩm Triều Triều cất giữ cẩn thận, bào chế xong là có thể bảo tồn trong một khoảng thời gian rất lâu.

Xem xét xong tình huống phát triển của cây thuốc, cô lại đi đến khu vực trồng hoa, chậm rãi ngồi xổm xuống, giơ tay chọc chọc chồi non đang phá đất chui lên, thấy hoa trưởng thành khỏe mạnh, khóe môi của Thẩm Triều Triều không khỏi giương cao.

Trong mắt cô mang theo mong ước, hy vọng chúng sẽ vượt qua mưa gió, lớn lên khỏe mạnh, để có thể nở những bông hoa xinh đẹp nhất.

“Cốc cốc.”

Đang lúc Thẩm Triều Triều xem xét hoa cô trồng thì cửa viện đột nhiên bị người bên ngoài gõ vang.

Thẩm Triều giật nảy mình, cô cảnh giác quay đầu nhìn lại, kết quả không đợi trong lòng xuất hiện ý nghĩ không ổn thì người bên ngoài đã lên tiếng: “Bà nội mở cửa, con quên mang chìa khóa.”

DTV

Là giọng của Cố Kỳ Việt!

Loading...