Mỹ Nhân Xinh Đẹp Đã Trở Về - Chương 214

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:58:39
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng cô ta không lớn nhưng là vào lúc Nhan Hoan đứng lên, lớp học có giây phút im lặng hiếm hoi nên một câu nói đó đã được mọi người nghe rất rõ ràng. Bạn học nữ nói xong mới phát hiện cả phòng học yên tĩnh như tờ. Cô ta giật nảy mình, vừa quay đầu thì thấy Nhan Hoan đứng đằng sau nhìn mình, mặt cô ta lập tức đỏ lên.

Nhan Hoan đứng dậy vốn định đi về chỗ người bạn làm sinh động bầu không khí, nói là "không tranh giành suất của ai". Nhưng cô nghe như vậy thì đi thẳng đến trước mặt bạn học nữ này.

Cô đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta, nói: "Lưu Thu Diễm, cậu có thể nói rõ ràng được không. Tôi ỷ vào xinh đẹp, quen cướp cái gì của người ta chứ? Chồng tôi là tôi cướp từ tay ai về?"

Bạn học tên Lưu Thu Diễm mặt đỏ bừng lên. Miệng cô ta há ra, nói ngắc ngứ: "Không có không có, tôi chỉ là nghe người khác nói..."

"Ầm" một tiếng, Nhan Hoan đập vỡ cái bình tráng men trên bàn. Cô nghiêm nghị nói: "Nghe người khác nói mà dám ở trước mặt bạn học tung tin đồn lung tung phỉ báng người khác sao? Cậu nói rõ ràng cho tôi, nếu không mấy cái bình tráng men này tôi có thể đập thẳng lên đầu cậu đó. Nếu như chuyện này mà cậu không nói cho rõ ràng thì tôi sẽ báo lên trường học, không báo đến mức không phải cậu nghỉ học thì tôi nghỉ học tôi sẽ không từ bỏ đâu."

Lưu Thu Diễm bị dọa đến mức thiếu chút nữa nhảy khỏi ghế.

Lúc này tất cả các bạn học đều bị hành động đột ngột này của Nhan Hoan làm cho sợ ngây người... Cũng là do Nhan Hoan quá mức xinh đẹp, bình thường luôn hiền dịu nhẹ nhàng không tranh giành cái gì. Cho nên vừa rồi bọn họ mới dám nửa đùa nửa thật lên án như vậy.

Đâu thể ngờ được đột nhiên cô lại bạo phát lên như vậy. Trước kia thì cho dù là trong lớp hay trong trường học lời đồn về cô rất nhiều, nhưng từ trước đến nay cô chưa từng nổi bão lên như vậy.

Lưu Thu Diễm bị dọa đến mức tim thiếu chút nữa nhảy ra ngoài, quay đầu nhìn chủ nhiệm lớp trên bục giảng, hét lớn gọi thầy Trịnh.

Lúc này có những bạn học khác không nhìn được nữa.

Hứa Tuấn đứng lên. Anh ta trầm mặt làm ra vẻ chính nghĩa, nói: "Thầy Trịnh, có bạn học ỷ vào có người chống lưng đi đường tắt, có bạn học không vừa mắt nói một câu còn bạo lực uy h.i.ế.p người ta. Làm như vậy có có ý gì chứ?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Thầy Trịnh đen mặt, không nói gì.

"Không vừa mắt nói một câu sao?"

Nhan Hoan quay đầu nhìn qua Hứa Tuấn, cười nhạo anh ta. Cô nói: "Tung tin đồn nhảm nhí phỉ báng như vậy, khinh thường thanh danh trong sạch của người khác. Như vậy trong mắt cậu chỉ là "không vừa mắt nói một câu" sao? Bạn học Hứa Tuấn, đây là nhà cậu dạy như vậy à? Mấy câu như cướp đàn ông của người khác, trong nhà cậu ba mẹ chị em cậu cũng tùy tiện nói như vậy sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-da-tro-ve/chuong-214.html.]

Mặt Hứa Tuấn đỏ lên, anh ta không nhịn được mà nói: "Cậu... cậu có thanh danh trong sạch gì chứ?"

Nhan Hoan tiện tay cầm cái hộp bút trên bàn ném thẳng qua hướng gương mặt của Hứa Tuấn. Khoảng cách xa như vậy mà cái hộp bút vẫn nhắm đúng vào mặt anh ta, đồ dùng trong hộp bay tứ tung, người trong lớp đều hoảng sợ.

Bọn họ nhìn thấy trên mặt Hứa Tuấn sưng to, hoàn toàn không kịp phản ứng lại.

Cái này... cái này không chỉ là hình tượng khác biệt, còn có... còn có khoảng cách xa như vậy, sao Nhan Hoan có thể nện chính xác lên mặt Hứa Tuấn như vậy chứ? Còn không cho Hứa Tuấn một chút sức phản công nào?

Hứa Tuấn kêu to, sau khi phản ứng kịp thì đi đến chỗ Nhan Hoan lại bị Nhan Hoan đá bay.

Nhan Hoan lạnh lùng nói: "Thành thật cho tôi đi, muốn đánh nhau thì lát nữa chúng ta đánh. Bây giờ ngoan ngoãn cho tôi, để tôi tra hỏi từng cái một. Sao tôi lại không có thanh danh trong sạch, cướp đoạt cái gì từ người khác hả?"

Mọi người: ...

Mọi người nhìn Hứa Tuấn ngã trên mặt đật, ai ai cũng tê dại, nhìn Hứa Tuấn giãy giụa trên mặt đất, lại nhìn Nhan Hoan trước mặt như gặp ma. Rất nhiều người mặt đã trắng bệch, bao gồm cả Vương Nhất Dân và Lưu Thu Diễm.

Lưu Thu Diễm bị dọa đến lùi về phía sau, nhưng đằng sau cô ta là cái bàn, nghiêng người lại thì là một bạn học khác.

Nhan Hoan nhìn Lưu Thu Diễm, nói: "Nói đi, tôi cướp đàn ông của ai? Tôi cướp của ai thứ gì? Bây giờ nói cho rõ ràng đi. :

"Không, không phải tôi nói!"

Lưu Thu Diễm hét lên, cô ta quay người chỉ Kiều Chân, nói: "Là Kiều Chân nói, nói cô cướp người yêu của Thẩm Tụ Tụ học khoa ngoại ngữ, là cô cướp từ tay Thẩm Tụ Tụ."

Nhan Hoan quay đầu nhìn qua Kiều Chân.

Mặt Kiều Chân trắng bệch. Nhưng cô ta không hoảng loạn như Lưu Thu Diễm.

Loading...