27.
Bản minh ước ký một mạch ba năm.
Trong ba năm , Ninh tần tuy phục sủng nhưng chẳng thêm quyền lực gì, ngược Hoàng hậu tuổi tác càng lớn, vị thế trung cung càng thêm vững chãi.
"Sứ thần sắp tới, nàng càng thêm hống hách." Hoàng hậu phàn nàn với , lo lắng thêm: "Nàng quá yên lặng, luôn cảm thấy thứ gì đó đang chờ chực phía ."
Ta trấn an nàng đừng quá lo lắng. Dẫu cho thứ gì đang chờ chực phía nữa, thì kẻ chờ, đáng nên là mới đúng.
Sắc mặt nàng càng thêm ưu tư, đăm đăm: "Ta chỉ sợ, đó thực sự là ."
Trực giác của nữ nhân quả thực chuẩn. Nàng đến tận giờ mới nảy sinh nghi hoặc, ngoài dự liệu của . Thế nhưng chỉ cảm thấy khoái lạc khôn cùng. Bởi bao nhiêu năm qua, thứ nên đến, cuối cùng cũng đến.
28.
Trạm Én Đêm
Từ Kiều Kiều điên cuồng đá quỳ sụp xuống, nụ của nàng đầy vẻ điên dại: "Ha ha ha ha! Bùi Khải, hóa cũng chỉ đến thế mà thôi! Thôi Phục Linh, nên gọi ngươi là Thôi Phục Linh, là Trần Tố Nương đây?"
Cái tên bao năm thấy khiến tim khẽ run lên. Sứ thần Thiên Nguyệt Quốc tâm trí mà xem nàng phát điên, từ cao xuống mà : "Dung phi nương nương, chuyện của ngươi, chúng rõ mười mươi. Trượng phu Cố Hành của ngươi cho cùng là c.h.ế.t tay Bệ hạ Đại Thịnh. Hắn liều c.h.ế.t giữ thành, chẳng đầu vị Bệ hạ của các ngươi dâng cho kẻ khác ? Ngươi hận , đúng ? Nếu , ngươi chẳng xuất hiện ở đây. Vả lúc tới phong thanh rằng, long thể của Bệ hạ Đại Thịnh những năm gần đây đang ngày một suy kiệt."
Ta lạnh lùng: "Các gì?"
Tên Sứ thần hỏi ngược : "Cứ dè dặt giày vò như thế thì giải hận? Chẳng nên để đoạn t.ử tuyệt tôn ?"
Ta ngước mắt, về phía Từ Kiều Kiều ở bên cạnh: "Ngươi đành lòng ? Chẳng ngươi yêu sâu đậm lắm ?"
"Câm miệng!" Gương mặt Từ Kiều Kiều vặn vẹo: "Đừng nhắc đến với ! Lừa ! Tất cả đều là lừa ! Cái gì mà một đời một kiếp một đôi ! Ngay cả khi dùng thành trì để đ.á.n.h đổi, cuối cùng chẳng vẫn trong vòng tay của nữ nhân khác ? Còn với là Hoàng đế, lẽ như . Ha ha ha ha, nực tới cực điểm!"
"Thế gian độc nhất chẳng qua cũng chỉ là lòng kẻ phụ tình! Trước đây quả thực yêu , nhưng thì ? Vì đứa con của một con tỳ rửa chân mà tống Lãnh Cung hai năm trời! Hai năm! Những cơm canh áo mặc thô lậu đó sắp khiến phát điên ! Ta g.i.ế.c ! Ta c.h.ế.t!"
Hận ý của nàng quá nồng đậm. Bởi vì ái ân xưa cũng quá đậm sâu. cũng chẳng , đều như cả, chỉ cần là hận là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-trung/chuong-11.html.]
Ta trả lời nàng : "Như ngươi mong ."
Ta dây dưa thêm với nàng , cầm lấy độc d.ư.ợ.c lặng lẽ rời . Bởi vì bận, vẫn còn đang chờ đợi . Giống như lúc đây.
Ta Hoàng hậu đang Thanh Vân Điện với gương mặt nặng nề, nàng lên tiếng : "Thái hậu nương nương gặp ."
Ta gật đầu. Đám đông tản , bước nội điện. Nữ nhân tóc trắng xóa, gương mặt chằng chịt nếp nhăn đang lặng lẽ quan sát .
"Trần Tố Nương."
"Thần mặt."
"Ai gia cứ ngỡ ngươi là kẻ an phận, ngờ còn tầng lớp . Nói , chuyện sảy t.h.a.i năm xưa, e là ngươi sớm là do Ai gia sắp đặt ."
Ta nhạt: "Thái hậu nương nương dùng một mũi tên trúng ba đích, quả thực minh."
Vừa đả kích vị Quý phi hống hách, trừ bỏ nghiệt t.h.a.i của một ả tỳ rửa chân, để Hoàng hậu hạ sinh đích trưởng t.ử, chẳng minh lắm ? Chuyện chắc Hoàng hậu cũng chỉ là về mới , lệnh hành sự mà thôi.
" ngươi hề báo thù Hoàng hậu, cũng hề báo thù ."
"Bởi vì thần căn bản bao giờ hài t.ử đó đời mà." Ta mỉm . Thứ nghiệt chủng như , thể xứng đáng sinh ?
Thái hậu xong liền trầm mặc, đó từng chữ từng câu mà rằng: "Năm đó khi Ai gia dạy bảo đứa con , thằng bé mười bốn tuổi, sớm cha dạy hỏng , tham luyến mỹ sắc, bất chấp tất cả. Mạng sống của hai vạn binh sĩ Tùy Thành , là Ai gia với họ, cũng là món nợ mà Hoàng đế gánh lưng. Trần Tố Nương, kẻ ngươi gặp hôm nay là kết cục ngươi mong ? Ai gia g.i.ế.c ngươi, nhưng ngươi cũng đừng nên chạm lằn ranh đó."
Có đích trưởng tôn, lòng Thái hậu cũng trở nên khoan dung hơn. Tất nhiên, nếu dạo gần đây Bùi Khải ngấm ngầm tay với nhà đẻ của Thái hậu, lẽ bà cũng chẳng khoan dung đến thế.
Ta dập đầu lạy bà một cái thật sâu, kiên định thốt lên: "Trượng phu của Tố Nương vì nước chiến t.ử, Tố Nương cũng là con dân Đại Thịnh. Tố Nương, tuyệt phản quốc!"
29.
Trong đại điện tiếng thở dài ngớt, cũng chẳng quỳ bao lâu, Phục Âm mới đỏ hoe mắt nâng dậy. Thế nhưng bật : "Khóc cái gì? Tất cả sắp kết thúc , chẳng ?"