Mỹ Nhân Pháo Hôi Trọng Sinh [Thập Niên 70] - Chương 72: Lên kế hoạch rời đi
Cập nhật lúc: 2025-12-30 13:36:04
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nguyện Sinh vẻ mặt do dự, cuối cùng vẫn thể hạ quyết tâm.
Cô cảm ơn những thanh niên trí thức quan tâm , c.ắ.n môi : "Dù họ cũng là của , thực sự thể ... cảm ơn các bạn, tìm cách khác xem thể thuyết phục họ ."
Các thanh niên trí thức cô thì khỏi thở dài, nhưng cũng mấy bất ngờ. Người dân quê nhiều học vấn, tư tưởng bảo thủ lạc hậu, thậm chí còn ngu hiếu, cảm thấy thiên hạ cha nào sai, cha là trời, con cái hiếm khi dám phản kháng bề , huống chi là kiện cha . Chuyện vẫn là quá sức đối với cô.
Chỉ là, họ vẫn đành lòng, thực sự thấy một cô gái như ép gả cho một kẻ ngốc.
Mấy nữ trí thức ở đây đều từng nhận sự giúp đỡ của Từ Nguyện Sinh. Trí thức xuống nông thôn, đến một nơi xa lạ, hiếm khi hòa hợp với dân địa phương. Khoảng cách giữa thành phố và nông thôn lớn, lối sống khác biệt. Khi mới về đây, họ thực sự thích nghi gì, việc đồng áng, thậm chí còn một nam thanh niên ý đồ quấy rối, sợ hãi vô cùng.
Chính Từ Nguyện Sinh khi thấy vác chổi đ.á.n.h cho những kẻ đó một trận, báo lên đại đội trưởng. Đại đội trưởng coi trọng chuyện , bắt những kẻ quấy rối điển hình, phê bình gay gắt và phạt dọn hố phân. Cuối cùng cũng dẹp yên luồng gió độc , ai dám tái phạm nữa, mối quan hệ giữa dân làng và thanh niên trí thức cũng trở nên hòa thuận hơn.
Từ Nguyện Sinh tuy theo ông thợ may già học may vá, nhưng những lúc đồ để may, cô cũng xuống đồng kiếm điểm công nhật, việc chăm chỉ, khiến thể ghét nổi. Khi thấy các nữ trí thức nổi việc, cô sẽ giúp đỡ một tay. Cô còn dạy họ cách nông, hề chê bai họ yếu đuối, mắng họ điệu đà khi việc mới một tí nổi mụn nước, thậm chí còn tìm thảo d.ư.ợ.c đắp lên tay cho họ, cảm giác thanh mát dễ chịu. Đó đều là những kỹ năng sống mà chỉ thôn quê mới , cô đều tiếc công dạy bảo.
Có thể , đa nữ trí thức trong điểm đều giao tình với Từ Nguyện Sinh. Thậm chí để giúp đỡ cô, họ còn tìm đến nhờ cô may quần áo. Không ngờ quần áo Từ Nguyện Sinh kiểu dáng , cơ sở phù hợp với cảnh thời bấy giờ, cô luôn những sáng tạo nhỏ khiến bộ đồ trông đặc biệt vặn.
"Từ Nguyện Sinh, em đừng sợ." Chị cả ở điểm trí thức an ủi cô, "Dù là họ ép em gả cho ngốc bất chấp ý nguyện, là bố em đ.á.n.h em, tất cả đều là sai trái. Em thể kiện lên Hội Phụ nữ."
"Em cứ suy nghĩ , nếu nghĩ kỹ thì bảo bọn chị, bọn chị sẽ cùng em." "Phải đấy, đừng sợ, bọn chị đều sẽ giúp em."
Vành mắt Từ Nguyện Sinh đỏ hoe, nước mắt cuối cùng cũng trào , cô nức nở: "Cảm ơn, cảm ơn !" Cuối cùng cô bày tỏ sẽ suy nghĩ kỹ chuyện , dẫn em gái rời khỏi điểm trí thức.
Các thanh niên trí thức theo hai chị em rời , nén nổi tiếng thở dài. Họ ở đây vài năm , tình cảnh nhà họ Từ, cũng bố Từ Nguyện Sinh trọng nam khinh nữ đến mức nào, coi con gái là . Hai chị em Nguyện Sinh giống như "trúc sinh măng ", trong một gia đình như mà vẫn nuôi dạy hai cô gái thuần phác, lương thiện và giúp . Tiếc là đôi vợ chồng đó trân trọng.
Từ Nguyện Sinh cô sẽ nghĩ cách, nhưng họ cảm thấy, ngoài việc kiện lên Hội Phụ nữ thì chẳng còn cách nào khác.
Sau khi rời điểm trí thức, Từ Nguyện Sinh về nhà mà đến nhà Đại đội trưởng.
Đang lúc nông nhàn, việc đồng áng gì nhiều. Vợ chồng Đại đội trưởng hôm nay đều ở nhà việc vặt, còn mấy nhà họ Từ cũng ở đó, sưởi bên đống lửa. Khi thấy Từ Nguyện Sinh với gương mặt sưng húp, khóe miệng rách chảy m.á.u, bầm tím thê t.h.ả.m tới, Điền Xảo Liên suýt thì phát hỏa.
Bà giận dữ mắng: "Bố cháu đ.á.n.h cháu ? Ông định cái gì thế?" Phải mạnh tay cỡ nào mới đ.á.n.h thành nông nỗi .
Từ Nguyện Sinh thấy bà, nước mắt kìm rơi lã chã, nhào lòng Điền Xảo Liên nức nở. Từ Hoài Sinh cũng theo. Dù khi đến, chị hai dặn cô khi thấy bác Đại đội trưởng thì thật to, gì, nhưng thực cô cũng đang sợ hãi. Nhìn chị hai bố đ.á.n.h như , cô đau lòng oán hận.
Hai chị em thê t.h.ả.m khiến Đại đội trưởng cũng đau đầu, thầm c.h.ử.i rủa vợ chồng Từ Đại Quý đúng là con , chẳng lẽ con gái là con ?
Điền Xảo Liên đưa hai chị em phòng, lấy chậu nước nóng lau mặt cho họ. Từ Nguyện Sinh lau nước mắt, mắt đỏ hoe : "Dì Điền, hôm nay chúng cháu đến là nhờ dì bác một việc. Bác Đại đội trưởng thể mở cho cháu và Hoài Sinh hai tờ giấy giới thiệu ? Chúng cháu lên đơn vị tìm chị cả."
"Cái gì?" Điền Xảo Liên kinh ngạc, "Lên đơn vị tìm Khê Khê?"
Trong lòng bà chợt nảy một ý, nếu hai chị em đơn vị, nhà họ Từ sẽ cách nào ép Nguyện Sinh gả cho kẻ ngốc nữa, đây quả là một cách . Bà cũng đành lòng một cô gái gia đình "bán" cho kẻ ngốc, lãng phí nửa đời .
Từ Nguyện Sinh : "Mấy hôm chị cả gọi điện về, thực chị bảo cháu và Hoài Sinh lên đó , chị cháu gả cho kẻ ngốc. Chỉ là cháu nghĩ, lẽ bố sẽ thực sự vì tiền sính lễ mà gả cháu , hơn nữa chúng cháu với chị cả dù cũng quan hệ huyết thống, cháu phiền chị ..." Nói đến đây, cô nghẹn ngào, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Điền Xảo Liên mà xót xa, kìm thở dài. Đứa trẻ luôn ảo tưởng về cha , nghĩ họ hẳn sẽ vì sính lễ mà gả cho kẻ ngốc, nào ngờ cuối cùng vẫn khiến cô thất vọng. Chuyện đau lòng đến mức nào chứ? Thảo nào cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm tìm Cố Khê.
lo lắng của Từ Nguyện Sinh cũng đúng, Cố Khê con cái nhà họ Từ, trách nhiệm chăm sóc hai em . Cô sẵn lòng bỏ tiền nuôi hai em ăn học là tình nghĩa , nghĩa là chị em Nguyện Sinh thể thản nhiên chấp nhận sự hy sinh của cô . Cũng vì thế mà mấy ngày nay Nguyện Sinh tuyệt đối nhắc đến chuyện với ai.
"... hôm nay nhà kẻ ngốc đến dạm ngõ, bố cháu nhận tiền sính lễ của họ . Cháu gả cũng gả, nếu cháu chịu, họ chắc chắn sẽ đ.á.n.h gãy chân cháu, nhốt cháu trong nhà cho đến khi xuất giá mới thôi." Từ Nguyện Sinh vẻ mặt cay đắng, "Cháu còn cách nào khác, đành lên chỗ chị cả lánh tạm."
Điền Xảo Liên bảo: "Cháu nghĩ cũng đúng, nên ." Nói bà dậy cửa gọi Đại đội trưởng .
Đại đội trưởng bước , chuyện mở giấy giới thiệu cho hai chị em lên tìm Cố Khê cũng vô cùng ngạc nhiên. Điền Xảo Liên nghiêm nghị : "Ông mau mở giấy giới thiệu cho chúng nó... Chuyện ông tuyệt đối đừng với nhà họ Từ, cho bất kỳ ai. Ngày mai ông cho bí mật đưa chúng nó lên huyện xe ngay."
Chỉ cần Nguyện Sinh khỏi, hôn sự thành, lúc đó Từ Đại Quý chỉ còn cách trả tiền sính lễ. Đại đội trưởng xong thấy đây đúng là một cách . Còn việc nhà họ Từ Nguyện Sinh bỏ trốn sẽ tức giận thế nào thì cũng đành chịu, chẳng lẽ họ dám chạy lên đơn vị đòi ?
Ông : "Được, sẽ giấy giới thiệu cho hai đứa ngay."
Trong lúc Đại đội trưởng giấy, Điền Xảo Liên rót cho hai chị em ly nước ấm, trò chuyện hỏi Cố Khê bên thế nào. Bà thực sự tò mò, Cố Khê đưa hai đứa em lên đơn vị, đó từng cô .
Từ Nguyện Sinh mím môi, : "Thực chị cả gọi cháu lên đó còn một lý do nữa." "Lý do gì?" Điền Xảo Liên tò mò. Từ Hoài Sinh bưng ly nước uống, vẻ mặt ngơ ngác, chẳng lẽ chị hai còn chuyện gì với ?
Từ Nguyện Sinh cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng: "Chị cả , chị tìm cho cháu một đối tượng ở đơn vị. Trong quân đội nhiều thanh niên vợ, chỉ cần cháu kết hôn ở đó, bố sẽ thể ép cháu nữa. Phá hoại hôn nhân quân đội là phạm pháp..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-phao-hoi-trong-sinh-thap-nien-70/chuong-72-len-ke-hoach-roi-di.html.]
Điền Xảo Liên xong, vỗ đùi cái đét: "Cái ! Gả cho bộ đội hơn gả cho thằng ngốc nhiều!"
Người thời cực kỳ sùng bái quân giải phóng. Dù vợ lính vất vả, nhưng quân nhân lương và các loại phụ cấp, chẳng hơn ruộng nhiều ? Tốt hơn gả cho thằng ngốc nhiều chứ!
"Khê Khê đúng đấy, nếu ai ưng mắt thì cứ kết hôn ở đó luôn ." Điền Xảo Liên , "Cái hơn nhiều so với mà bố cháu chọn. Bố cháu chỉ tiền sính lễ thôi chứ quan tâm cháu gả cho ai , cháu tuyệt đối đừng để họ tìm đối tượng cho cháu."
Từ Nguyện Sinh vẫn giữ vẻ thẹn thùng, lên tiếng, như thể mặc định lời bà .
Đại đội trưởng mang giấy giới thiệu đóng dấu tới, chuyện Cố Khê định giới thiệu đối tượng cho Nguyện Sinh trong đơn vị, ông khỏi há hốc mồm.
"Con trai của em họ là sĩ quan trong đơn vị, là cấp Chính đoàn , chắc chắn quen ít thanh niên ưu tú. Tìm cho Nguyện Sinh một là chuyện dễ như trở bàn tay, chẳng hơn tìm ở đây ?" Điền Xảo Liên hừ lạnh một tiếng, "Ông cứ xem , sẽ ngày Từ Đại Quý hối hận. Vì mấy đồng tiền sính lễ mà gả con gái cho thằng ngốc thì cái gì?"
Từ Nguyện Sinh cảm ơn giấy giới thiệu của Đại đội trưởng, với họ: "Bác Đại đội trưởng, dì Điền, ngày mai cháu và Hoài Sinh sẽ ngay. Chúng cháu sớm, nếu họ phát hiện là ." Cô c.ắ.n môi, "Sau khi chúng cháu , bố cháu mà chắc chắn sẽ đến đây quấy nhiễu... Cháu xin vì phiền dì bác."
"Không gì!" Điền Xảo Liên xua tay, lạnh, "Họ quấy thì cứ để họ quấy! Tiện thể chuyện họ ép cháu gả cho thằng ngốc đ.á.n.h cháu nông nỗi ..." Bà gương mặt sưng vù bắt đầu thâm tím của Nguyện Sinh, "Dì còn định lên Hội Phụ nữ kiện họ đây."
Đột nhiên bà nghĩ gì đó, liền bảo: "Hay là hai đứa cứ lên Hội Phụ nữ kiện họ hãy ?" Lúc đó của Hội Phụ nữ đến nhà, vợ chồng Từ Đại Quý chắc chắn sẽ rối hết cả lên, dù hai chị em cũng rảnh mà đuổi theo, càng .
Từ Nguyện Sinh ngơ ngác bà, như thể dọa sợ. Điền Xảo Liên thương xót xoa đầu cô: "Đừng sợ, là bố cháu sai, dù kiện họ lên Hội Phụ nữ cháu cũng cần thấy áy náy."
Nước mắt Từ Nguyện Sinh lăn dài, cô quệt mặt, gương mặt hiện lên vẻ kiên định: "Dì Điền, cháu ạ."
Từ Nguyện Sinh cất kỹ hai tờ giấy giới thiệu cùng em gái về nhà. Về đến nhà, nhà thằng ngốc khỏi, chỉ thấy Từ Đại Quý say khướt trong nhà, Hà Quế Hoa dọn dẹp đống lộn xộn lầm bầm gì đó. Thấy hai chị em về, bà định mở miệng mắng, nhưng khi thấy gương mặt sưng tím của Nguyện Sinh, tiếng mắng bỗng nghẹn .
"Hai con ranh , lúc nãy chạy hả?" Hà Quế Hoa mắng, "Hoài Sinh, mau đây dọn dẹp! Nguyện Sinh, con về phòng nghỉ ngơi , dưỡng cái mặt cho . Mấy nữa đưa con lên huyện mua đồ cưới. Nhà họ Bàng bảo , đưa tiền cho con mua đồ dùng kết hôn, đưa hẳn một trăm tệ đấy..."
Một trăm tệ trong tiền sính lễ mà là cho thêm, thể thấy nhà họ Bàng hậu hĩnh thế nào. Số tiền trong túi bà , đến lúc đó cứ mua đại món gì cho con ranh lấy lệ là xong, còn dư khối tiền.
Từ Hoài Sinh ngoan ngoãn giúp việc. Từ Nguyện Sinh coi như thấy, về phòng, giấu giấy giới thiệu thật kỹ bắt đầu thu dọn hành lý.
Ngày hôm , vết thương mặt Từ Nguyện Sinh trông càng khủng khiếp hơn, thâm tím đến rợn , ai cũng thấy đau . Từ Đại Quý rốt cuộc tay mạnh đến mức nào chứ?
Khi cô vác gương mặt như ngoài, ánh mắt cô càng thêm phần đồng cảm. Từ Nguyện Sinh mang gương mặt đó đến văn phòng Hội Phụ nữ xã, tố cáo vợ chồng Từ Đại Quý. Gương mặt cô chính là bằng chứng nhất, uổng công cô chọc giận Từ Đại Quý để ông tay bàn dân thiên hạ, tất cả đều là nhân chứng.
Khi vợ chồng Từ Đại Quý của Hội Phụ nữ đến tận nhà dẫn , cả hai kinh hoàng tột độ, Nguyện Sinh với ánh mắt hung tợn như ăn tươi nuốt sống. Nguyện Sinh tỏ vẻ sợ hãi trốn . Cho đến khi trong nhà còn ai, cô lẻn phòng của bố . Một lát cô trở .
Tiếp đó, cô dẫn em gái xách hành lý, đường nhỏ tìm Đại đội trưởng, xe máy kéo của đại đội rời , tiến về phía huyện lỵ.
Kể từ khi Từ Nguyện Sinh đồng ý lên đơn vị, Cố Khê bắt đầu bận rộn. Cô dọn dẹp căn phòng cạnh gian bếp, chuyển hết đồ đạc lặt vặt phòng sách, hậu cần đặt một đồ nội thất.
Phía hậu cần việc nhanh, hôm mang đồ cô yêu cầu tới, gồm giường, tủ và giá kệ. Có nội thất , chuẩn đồ dùng sinh hoạt cho các em. Bây giờ trời lạnh, còn chuẩn đồ giữ ấm. May mà đó với sự giúp đỡ của Diệp Phượng Hoa, cô mua tích trữ một ít vải ở nhà máy dệt trấn, thể mang tiệm may trấn đặt bốn bộ ga gối.
Có sẵn vải nên thợ may nhanh, hôm thể lấy. Tiếp đó Cố Khê tìm mua ít bông của dân quanh đó, mang đến tiệm bật bông trấn để đặt hai chiếc chăn bông. Giá cả ở đây là 2 tệ 8 hào cho việc bật một chiếc chăn, nếu thêm lớp lót màn xô thì thêm 5 hào. Vì Cố Khê giọng địa phương thành thạo nên dân đều ưu đãi cho cô, dù là mua bông bật chăn đều giá rẻ.
Thậm chí cô còn tiện tay mua gà vịt ở nhà dân, giá rẻ hơn ngoài chợ mấy hào, còn họ tặng thêm một ít khoai lang khô nhà tự phơi.
Cố Khê học tiếng địa phương với Vu Tiểu Nguyệt hơn một tháng, giờ thể chuyện lưu loát. Khi chợ trấn cô dùng tiếng địa phương, dễ nhầm là bản xứ. Quả nhiên, cùng ngôn ngữ là v.ũ k.h.í nhất để hòa nhập. Sau khi tiếng địa phương, việc mua sắm của cô thực sự thuận tiện hơn nhiều.
Sau khi chăn bông xong, Thẩm Minh Tranh hộ tống Cố Khê chợ trấn để xách hai chiếc chăn về. Khi thấy cô và bác thợ bật bông chuyện líu lo bằng tiếng địa phương, cũng sốc.
Trước đây cô năng khiếu ngôn ngữ thì cảm giác gì, nay cô chỉ học với Vu Tiểu Nguyệt hơn một tháng mà nắm vững tiếng địa phương một cách thuần thục, giao tiếp với bản địa chút gượng gạo, quả thực khiến kinh ngạc.
Trên đường về, Thẩm Minh Tranh đạp xe, hai chiếc chăn bông buộc ở yên , Cố Khê thanh ngang phía .
Thẩm Minh Tranh : "Khê Khê giỏi thật đấy, xem tiếng Anh và tiếng Nga của em chắc chắn cũng ."
"Tất nhiên !" Cố Khê thanh ngang, cả tựa lòng , tự tin : "Nếu tin, em cho nhé."
Ngay lập tức, cô lưu loát một đoạn phiên bản tiếng Anh của một tác phẩm văn học nước ngoài nổi tiếng mà cô từng mạng đây. Thẩm Minh Tranh khi học trường quân đội thì quen thuộc với tiếng Nga hơn, tiếng Anh tuy thể nhưng thể lưu loát như cô.
Nghe xong đoạn văn cô , tuy đó là bài gì nhưng những câu từ trôi chảy thực sự êm tai. Anh đạp xe cúi đầu cọ cọ mặt cô, thể cảm nhận dạo cô vui sướng vì hai em gái sắp tới, dù bận rộn với những việc vặt vãnh nhưng điều đó khiến cô mỗi ngày đều tràn đầy niềm vui.