Mỹ Nhân Pháo Hôi Trọng Sinh [Thập Niên 70] - Chương 52: "Bà dì" ghé thăm

Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:18:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có chiếc xe đạp mới, Cố Khê thích thú suốt mấy ngày. Mỗi sáng sớm, tranh thủ lúc nắng gắt, cô đạp vài vòng quanh sân trống trong khu gia đình cho thỏa cơn ghiền. Đây là chiếc xe đạp đầu tiên thuộc về riêng cô trong cả hai kiếp sống, bảo mà cô vui cho .

 

từng thấy đủ loại phương tiện giao thông hiện đại của tương lai, thậm chí còn hơn xe đạp nhiều, nhưng đó là chuyện của lâu . Hiện tại, một chiếc xe đạp là điều đáng mơ ước, khiến bao ghen tị. Không tránh khỏi xì xào bàn tán, mà mua xe đạp là lãng phí nọ.

 

Vào giờ , trong khu gia đình thì , học thì học, ai ở nhà thì cũng bận rộn việc nhà, bên ngoài khá vắng vẻ nên chẳng mấy ai thấy cô đạp xe. Nếu bắt gặp, Cố Khê sẽ dừng chào hỏi: "Em mới tập xe nên quen, tranh thủ lúc rảnh rỗi luyện thêm chút ạ."

 

Dù là cái cớ thật lòng, xong đều , hùa theo vài câu. Còn lưng họ gì thì cô quản , miễn là mặt cô thì cô coi như .

 

Thế nhưng chỉ vài ngày, Cố Khê đụng đến xe đạp nữa.

 

Chiều hôm đó, ngủ dậy cô thấy là lạ. Vào nhà vệ sinh kiểm tra thì thấy vệt m.á.u nhạt quần, cô lập tức hiểu "bà dì" tới thăm. Cố Khê sững một lát như gặp đại địch.

 

Nếu trong cả hai kiếp sống, điều gì khiến cô chịu đựng nổi nhất, thì chính là cơn đau bụng kinh mỗi khi đến kỳ. Đó là sự giày vò đau đớn đến mức ý chí kiên cường cũng chống đỡ nổi, nào cũng đ.á.n.h gục cô, khiến cô chỉ bẹp giường như xác c.h.ế.t. là kẻ thù trọn đời!

 

Sự xuất hiện của "bà dì" khiến tâm trạng Cố Khê tụt dốc phanh. Cô tìm vải băng vệ sinh, tự pha cho một cốc nước đường đỏ, thừ một lúc mới nấu cơm. Hôm nay mới là ngày đầu tiên nên ảnh hưởng nhiều, nhưng tâm trạng thì ảnh hưởng rõ rệt.

 

Hôm nay Thẩm Minh Tranh về muộn. Vừa về đến nhà, ngửi thấy mùi cơm canh, Cố Khê đang nấu bữa tối. Có hôm trưa ăn thịnh soạn thì tối chỉ nấu mì qua loa, hôm tối cũng nấu nướng cầu kỳ, tùy tâm trạng mà ăn.

 

Thẩm Minh Tranh rửa tay sạch sẽ, bếp thấy cô đang xào rau liền tới giúp, tiện miệng hỏi: "Còn món gì cần xào nữa ?"

 

"Hết ạ." Cố Khê đáp, "Xào xong món rau là ăn cơm ! Anh cả, xới cơm ."

 

Khi Thẩm Minh Tranh xới cơm xong, Cố Khê cũng bưng đĩa rau xào lên bàn, hai cùng xuống ăn. Trong bữa ăn, Thẩm Minh Tranh nhận thấy rõ ràng cô mấy hứng thú, vẻ mặt ỉu xìu, ăn uống chậm chạp.

 

Anh chút thắc mắc. Mấy ngày nay vì xe đạp mới nên cô lúc nào cũng phấn chấn, coi chiếc xe như bảo bối. Mỗi ngày đạp xe về đều lau chùi cẩn thận, tối còn dắt phòng trống cạnh bếp cất kỹ vì sợ sương đêm hỏng xe.

 

"Khê Khê, thế?" Thẩm Minh Tranh hỏi, ánh mắt lướt qua cô.

 

Cố Khê liếc , đáp qua loa: "Không ạ." Chuyện đến tháng cô thật sự lúc , phần vì ngại, phần vì trốn tránh. Thẩm Minh Tranh hỏi nguyên cớ đành thôi, nhưng trong lòng vẫn thầm suy đoán lý do khiến cô vui.

 

Ăn tối xong, Thẩm Minh Tranh rửa bát, còn Cố Khê pha thêm một cốc nước đường đỏ, uống với vẻ mặt chán nản. Cô đến tháng uống nước đường đỏ là nhất, vả đồ ngọt cũng giúp tâm trạng khá hơn đôi chút.

 

Thẩm Minh Tranh rửa bát xong, lau khô tay, tới bên cạnh thấy cô đang uống nước đường đỏ thì càng thêm nghi hoặc. Không là cô uống, mà là hiếm khi thấy cô uống. Trong nhà đường đỏ nhưng cô chỉ dùng để nêm nếm món ăn, bình thường chẳng bao giờ đụng đến, càng pha uống.

 

Thẩm Minh Tranh xuống cạnh cô, hai tay đặt lên đầu gối, đôi mắt hoa đào giống hệt Phùng Mẫn chăm chú cô, giọng ôn hòa: "Khê Khê, em ?"

 

Cố Khê nuốt ngụm nước đường, bĩu môi : "Anh cả... em đến tháng ."

 

Thẩm Minh Tranh sững một chút mới phản ứng "đến tháng" là gì, cuối cùng cũng hiểu tại uống nước đường đỏ. Anh lo lắng hỏi: "Khó chịu lắm ?"

 

Lần đến bệnh viện quân khu, dì ghẻ dặn dò nhiều điều cần chú ý khi phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt, đều ghi nhớ kỹ. từ lúc cưới đến giờ đây là đầu tiên cô đến tháng, cô sẽ phản ứng thế nào. Tuy nhiên đại khái là những lúc cơ thể phụ nữ sẽ thoải mái, cần chăm sóc.

 

Cố Khê đáp: "Hôm nay mới bắt đầu, giờ thì khó chịu lắm, chỉ là bắt đầu từ ngày mai..." Nghĩ đến phản ứng của ngày thứ hai, thứ ba, cô thấy nản, bỗng nhiên nhớ cảm giác linh hồn, ít nhất lúc đó "bà dì" hành hạ.

 

Thẩm Minh Tranh lo lắng, nghĩ ngợi một chút hỏi: "Lần em kinh là khi nào?" "Ơ... hình như là ba tháng ." Cố Khê chắc chắn lắm. Thẩm Minh Tranh ngạc nhiên: "Ba tháng ? Không mỗi tháng đều..." Chẳng lẽ nhớ nhầm, phụ nữ tháng nào cũng ?

 

Cố Khê thản nhiên giải thích: "Tùy cơ địa mỗi ạ. Trước đây cơ thể em , suy dinh dưỡng, mãi đến 18 tuổi mới kinh, là hai ba tháng mới một ."

 

Chuyện phổ biến, nhiều cô gái ở nông thôn ăn uống thiếu thốn, suy dinh dưỡng từ nhỏ nên dậy thì muộn, chu kỳ cũng thưa. Có thậm chí nửa năm mới thấy một . Tất nhiên đa vẫn là đều đặn hàng tháng. Từ lúc trọng sinh đến giờ cô kinh nào, suýt chút nữa quên mất cảm giác đau đớn khi đến kỳ. Hôm nay phát hiện "bà dì" ghé thăm, tâm trạng cô thực sự tệ hại, những ký ức vui của kiếp ùa về tấn công cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-phao-hoi-trong-sinh-thap-nien-70/chuong-52-ba-di-ghe-tham.html.]

 

Nghe cô giải thích, Thẩm Minh Tranh liền hiểu . Anh ôm cô lòng, cảm thấy trong n.g.ự.c mềm mại, nhỏ bé và mong manh vô cùng. Nghĩ đến những khổ cực cô chịu đựng từ nhỏ, thể đau lòng, cũng chẳng trách thương và lo lắng cho cô đến thế.

 

Vì Cố Khê đến tháng nên tối đó họ dạo. Lúc ngủ, Cố Khê thẳng đơ giường, lót một miếng vải dày để chống tràn chiếu và ga giường.

 

Thẩm Minh Tranh xuống định ôm cô thì từ chối. "Anh cả, đừng gần em quá." Cố Khê dịch sang bên cạnh, "Lỡ tràn dính quần áo thì ." Băng vệ sinh thời lắm, ngủ mà xoay lung tung là dễ tràn. Nghĩ đến gì đó, cô bổ sung thêm: "Giờ em mùi khó ngửi lắm, đừng gần."

 

Buổi tối lượng m.á.u nhiều hơn, mùi cũng nồng hơn, ít nhất cô tự ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, khó chịu. Có khi mũi thính quá cũng khổ, cứ cảm giác khác cũng ngửi thấy.

 

Thẩm Minh Tranh chỉ im lặng một chút kiên quyết ôm cô lòng. Từ lúc cưới đến giờ tối nào cũng vợ thơm mềm trong lòng, ôm quen , giờ cho ôm chịu nổi? Anh nghiêm túc : "Không , bẩn thì giặt." Nói cúi xuống ngửi nhẹ bên cổ cô, "Với em hôi chút nào."

 

"Đương nhiên là em hôi!" Không hiểu tính khí cô trở nên thất thường, phồng má , "Là mùi m.á.u tanh, gọi là hôi!" Thẩm Minh Tranh: "Ừ, hôi! Anh cũng ngửi thấy mùi m.á.u tanh." Cô nghi ngờ hỏi: "Thật ?" Thẩm Minh Tranh nhận cô đang nhạy cảm, lẽ do ảnh hưởng của kỳ kinh, kiên nhẫn khẳng định nữa là ngửi thấy gì, cô mới yên tâm.

 

Cố Khê nghĩ chắc do mũi thính quá nên tự ngửi thấy thôi. Cô do dự bảo: " mà, nếu thấy khó ngửi thì cứ tránh xa em nhé..." Thẩm Minh Tranh ừ hử đáp lời nhưng hề chần chừ, chẳng những ôm chặt cô mà còn hôn nhẹ, vỗ về lưng cô, tay di chuyển xuống bụng xoa xoa, phát hiện bụng cô lạnh.

 

Nửa đêm, Cố Khê trằn trọc yên Thẩm Minh Tranh tỉnh giấc. "Khê Khê, thế?" Anh hỏi đang cựa quậy trong lòng. Cố Khê vô thức cuộn tròn , mê man đáp: "Anh cả, bụng khó chịu quá..."

 

Bụng khó chịu? Thẩm Minh Tranh sờ bụng cô, thấy lạnh toát như băng, bảo đau bụng. Anh dùng tay ủ ấm cho cô một lúc nhưng cô vẫn thấy khó chịu. Cuối cùng nghĩ cách, dậy bật đèn.

 

"Anh cả?" Đèn sáng Cố Khê tỉnh giấc, cô nheo mắt , vẫn cuộn tròn. Thẩm Minh Tranh bảo: "Em yên đó, chườm túi nước nóng cho em." Lúc nhận đồ gửi từ Bắc Kinh, thấy túi chườm nóng, còn hỏi cô dùng gì vì bao giờ dùng. Giờ thì hiểu gửi cái là để dùng cho những lúc thế .

 

Anh lấy phích nước, nước bên trong vẫn còn nóng, đổ túi chườm. Dù là mùa hè, Cố Khê vẫn thói quen uống nước ấm nên trong phích luôn nước nóng. Thẩm Minh Tranh đặt túi chườm lên bụng cô. Bụng đau âm ỉ khiến Cố Khê tỉnh ngủ hẳn, cô im, hai tay giữ túi chườm, tiếp tục cuộn cho đỡ đau.

 

Thẩm Minh Tranh xuống, ôm lấy cô, tay đặt lên túi chườm giữ giúp cô, : "Em ngủ , giữ cho." Cố Khê từ chối: "Anh cả, mai còn , ngủ , đừng lo cho em." Thẩm Minh Tranh thể mặc kệ cô? Anh kiên quyết giữ túi chườm, bảo cô ngủ .

 

Có lẽ nhờ túi chườm nóng, Cố Khê dần . Lúc ngủ quên giữ túi chườm, vẫn là Thẩm Minh Tranh giúp cô giữ để nó trượt khỏi bụng. Đến khi tiếng kèn báo thức vang lên, Thẩm Minh Tranh dậy, thấy túi chườm nguội liền nước nóng mới.

 

Đêm qua Cố Khê ngủ ngon, lúc dậy cô cũng tỉnh nhưng khó chịu nên động đậy. Khi đặt túi chườm lên bụng, cô ôm lấy, thì thào: "Anh cả, tập thể d.ụ.c ?" Anh ừ một tiếng, sờ trán cô thấy đầy mồ hôi lạnh. Trời vẫn còn oi bức, m.á.u nóng ngủ đêm còn toát mồ hôi. Cô chườm nóng nên cũng mồ hôi, nhưng mồ hôi lạnh ngắt. Nhìn cô khó chịu, lo lắng thôi. Lần đầu tiên phụ nữ đến tháng khổ sở thế .

 

Cố Khê giường, chợt nhớ một chuyện, hỏi: "Anh cả, quần áo bẩn ?" Thẩm Minh Tranh: "... Ngủ em." Ra khỏi phòng, soi ánh đèn ngoài trời, thấy áo đúng là dính một mảng bẩn, ngửi thấy mùi m.á.u tanh. Anh cởi áo ngâm chậu nước, định trưa về giặt.

 

**

 

Cố Khê ngủ chập chờn mãi đến gần mười giờ sáng mới dậy. Không dậy băng vệ sinh. Lúc bò dậy, cô thấy miếng vải lót bên vẫn dính bẩn, chỉ do cô ngủ mà còn vì lượng m.á.u ngày thứ hai quá nhiều. Cố Khê khó khăn vệ sinh cá nhân, pha một cốc nước đường đỏ uống cạn về giường . Bữa sáng cô chẳng buồn ăn, chỉ bẹp dí giường. Quả nhiên, hai kiếp , chỉ "bà dì" mới đ.á.n.h gục cô.

 

Trưa, Thẩm Minh Tranh vội vàng chạy về nhà. Thấy nhà cửa im lìm, đoán Cố Khê vẫn trong phòng. Vào xem, thấy cô đang nhắm mắt, tóc bết mồ hôi dính má, khuôn mặt trắng bệch như tuyết.

 

"Khê Khê." Anh bên giường gọi. Cố Khê thực ngủ, gọi liền mở mắt, yếu ớt đáp: "Anh cả, về ." Thẩm Minh Tranh sờ trán cô, thấy đầy mồ hôi lạnh, lấy khăn lau cho cô hỏi: "Đỡ chút nào ?" "Chưa ạ." Cố Khê mếu máo, "Ngày thứ hai là ngày khó chịu nhất." Cô gắng gượng qua hai ngày mới .

 

Thẩm Minh Tranh để cô bớt đau, đành hỏi: "Em ăn gì?" "Em chẳng ăn gì cả!" "Không , ăn sẽ đau dày, sáng nay em cũng ăn gì ." Anh thấy bữa sáng để phần vẫn còn nguyên trong nồi. "Vậy ăn chút mì nước thôi, cái khác em nuốt trôi." "..."

 

Thẩm Minh Tranh xuống bếp nấu nhanh hai bát mì trứng, bưng thẳng phòng ngủ. Anh cũng ăn cùng cô trong phòng. Cố Khê cầm đũa mà ngơ ngác. Quy củ nhà họ Thẩm nghiêm, hiếm khi mang cơm phòng ăn. Anh từ nhỏ bà nội giáo d.ụ.c theo nề nếp gia tộc lớn, quân đội kỷ luật nghiêm ngặt nên hành xử khuôn phép. Vậy mà giờ phá vỡ nguyên tắc vì cô, còn ăn cùng cô trong phòng ngủ.

 

"Ăn nhanh kẻo đói." Anh giục. Cố Khê ậm ừ, liếc : "Thực ngoài ăn cũng mà, cần ăn trong phòng, em đang ở cữ , mấy bước bộ em vẫn ." Chưa đến mức tàn phế xuống nổi giường, chỉ cần bắt cô khỏi nhà là . Thẩm Minh Tranh bình thản : "Không , nhà chỉ hai đứa , thế nào tiện thì ." Quy tắc là c.h.ế.t, là sống. Chỉ hai vợ chồng, khi cô khỏe thì đương nhiên ưu tiên tình trạng của cô.

 

Ăn trưa xong, Thẩm Minh Tranh bưng lên một bát nước gừng đường. Nước đường nấu cho thêm lát gừng, uống ngọt ngọt cay cay, toát cả mồ hôi. Cố Khê ngạc nhiên: "Anh cũng nấu nước gừng đường ?" "Dì ghẻ bảo uống cái ." Anh hỏi, "Giờ em thấy thế nào? Đỡ hơn ?" Cố Khê thành thật: "Vẫn khó chịu, chỉ thôi." Thẩm Minh Tranh: "Vậy thì ."

 

Anh để cô nghỉ, đun nước túi chườm nóng cho cô, đổ đầy nước sôi phích dự phòng. Đến giờ , , còn Cố Khê tiếp tục sự nghiệp bẹp ở nhà.

 

 

Loading...