Muốn mượn tay giết người nhưng không thành - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-12-31 09:24:43
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cạch.

Một cái khay đột nhiên đặt xuống bàn. ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt tươi rạng rỡ của Vương Điềm Nhi.

"Tĩnh Tĩnh, Manh, Tiểu Vũ! Lâu lắm gặp."

Ba chúng lập tức đờ .

dường như Vương Điềm Nhi nhận sự khác thường của chúng , cô ăn ngấu nghiến lảm nhảm.

"Đều tại khoa Ngoại Ngữ chúng tớ xa các quá. Dọn mà mãi dịp gặp . Dạo thế nào?"

Vương Điềm Nhi hồ hởi, nhưng chúng chẳng ai đáp lời.

Cuối cùng, nhịn , cắt ngang: "Điềm Nhi , mấy hôm nay mơ thấy bổ dưa hấu ?"

Vương Điềm Nhi sửng sốt: "Không mà. Mấy hôm nay tớ mơ ăn mấy đĩa lòng liền. Sao thế? Cậu hỏi ?"

bỗng trả lời thế nào.

lúc đó, bàn bên cạnh chuyện, tiếng vọng đến tai chúng ...

"Ê, vụ án mạng ở ký túc xá nữ ? Nghe lực tay hung thủ cực mạnh, c.h.é.m đầu ngay ngắn gọn gàng! Y như bổ dưa hấu !"

Vương Điềm Nhi cũng lời họ , lúc mới hiểu . Cô chúng , mặt tái mét.

"Các ... các nghĩ tớ g.i.ế.c sinh viên nữ của khoa Văn học ?"

Chúng đều im lặng, nhưng Vương Điềm Nhi bật .

"Trong mắt các tớ là như ? Tớ mà! Phòng tớ vật sắc nhọn nào, ngày nào tớ cũng đóng cửa c.h.ặ.t, sáng dậy kiểm tra. Các tin tớ đến thế !"

Tô Tinh Tinh đành lòng: "Điềm Nhi, ý chúng tớ ..."

Vương Điềm Nhi nữa, dậy lóc chạy .

Ba chúng đột nhiên cũng mất cảm giác ngon miệng, về đến ký túc xá, một cô gái từ phòng bên cạnh tới, thần bí thần bí mở lời với chúng .

“Các tin ? Vụ án mạng lầu thêm manh mối đó! Cảnh sát xem tất cả camera giám sát ở hành lang ký túc xá chúng , mà chẳng thấy ai phòng c.h.ế.t.”

“Vì giờ đây ba bạn cùng phòng của nạn nhân trở thành nghi can lớn nhất, đưa thẳng đến đồn cảnh sát để thẩm vấn !”

Ba chúng thấy lời đều giật .

Nếu lạ , thì hung thủ tám phần mười chính là bạn cùng phòng của c.h.ế.t.

Chuyện , hẳn là chẳng liên quan gì đến Vương Điềm Nhi.

Tô Tinh Tinh áy náy, nhịn mở miệng: “Chúng nên xin Điềm Nhi ? Dù khác hiểu lầm là hung thủ g.i.ế.c , là tớ tớ cũng sẽ tức giận.”

“Xin cái gì chứ.” La Manh đanh giọng : “Chúng thẳng do gây , chỉ là hỏi mơ thấy gì thôi, bản nhạy cảm như , xin mới càng khó xử.”

Lời của La Manh cũng sai, vì chúng tiếp tục chủ đề nữa, chỉ là mỗi đ.á.n.h răng rửa mặt xong leo lên giường xuống.

mơ màng ngủ bao lâu, bỗng nhiên——

Cốc cốc cốc.

đột nhiên một tràng tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.

cầm điện thoại ở đầu giường lên xem.

Hai giờ đêm.

lập tức sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Đêm hôm khuya khoắt thế , ai đến gõ cửa phòng ký túc xá chúng chứ?

Mà đồng thời, Tô Tinh Tinh ở giường bật đèn ngủ, thấy La Manh đối diện cũng dậy.

Giọng run rẩy của Tô Tinh Tinh vang lên từ trong bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/muon-muon-tay-giet-nguoi-nhung-khong-thanh-zpus/chuong-2.html.]

“Ai…… ai ……”

Giây tiếp theo, chúng thấy giọng quen thuộc vang lên từ ngoài cửa——

“Là tớ, Vương Điềm Nhi đây.”

Trong bóng tối, thấy sắc mặt La Manh đối diện tái hẳn .

Xanh Xao

chúng đều chỉ một suy nghĩ——

Vương Điềm Nhi ngoài cửa , đang mộng du, là vẫn còn tỉnh táo?

vô thức cuộn c.h.ặ.t chăn, buột miệng : “Cậu đến gì?”

Ngoài cửa yên lặng một lúc, ngay đó, thấy một tràng khẽ, từ ngoài cửa vang lên.

“Tớ bổ một quả dưa hấu lớn chín mọng đấy, các nếm thử ?”

C.h.ế.t lặng.

Cả ký túc xá chìm một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Trong bóng tối mờ ảo, thấy nét mặt La Manh tái nhợt , còn Tô Tinh Tinh thì lăn lộn từ giường xuống, lao lòng run rẩy ngừng.

dùng chút lý trí cuối cùng buộc bình tĩnh.

"Đừng…đừng sợ, cảnh sát vẫn đang tiến hành điều tra mà, vụ án mạng liên quan gì đến Vương Điềm Nhi, chắc chỉ là mộng du thôi..."

cũng câu là đang an ủi Tô Tinh Tinh là an ủi chính .

"Hơn nữa chúng cũng khóa cửa ..."

ngờ dứt lời, Tô Tinh Tinh đột nhiên run lên bần bật.

cúi : "Sao thế?"

Mặt Tô Tinh Tinh còn chút m.á.u nào, giọng nghẹn ngào.

"Tớ... tớ nhớ , hôm nay tớ là cuối cùng lên giường, tớ quên khóa cửa ..."

Tay chân cũng theo câu đó mà lạnh ngắt.

Cùng lúc đó, thấy ngoài cửa vang lên giọng vui vẻ của Vương Điềm Nhi.

"Ơ, hóa các khóa cửa , tớ nhé."

Cách.

Cánh cửa, từ bên ngoài mở từ từ.

"Á á á!"

Tô Tinh Tinh chịu nổi, cả nhào lòng .

La Manh thì phắt dậy định chụp lấy Vương Điềm Nhi, nhưng ngay giây , động tác của cô đông cứng .

Lúc , cũng nhờ ánh đèn ngủ mà rõ Vương Điềm Nhi đang bước cửa.

Chỉ thấy cô ôm nửa quả dưa hấu bổ, ánh mắt sáng rõ, đang tươi chúng .

Thần kinh căng thẳng của lập tức thả lỏng.

La Manh tỉnh ngộ, đ.á.n.h mạnh Vương Điềm Nhi một cái.

"Vương Điềm Nhi! Cậu lừa chúng tớ !"

"Đau!"

Vương Điềm Nhi đau đớn xoa bắp tay, nhưng mặt vẫn nở nụ .

"Ai bảo ban ngày các hiểu lầm tớ, tớ hù cho các sợ để trừng phạt! Hơn nữa tớ dối, tớ thật sự mang dưa hấu đến cho các ăn mà."

Loading...