Giờ đây, tiến thoái lưỡng nan, chẳng về , tình cảnh thật sự khó xử.
Đang định tìm Tiêu Nhược Cảnh, khi ngang qua một tảng đá giả trong hậu viện, bất ngờ một bàn tay kéo .
“Ưm…”
Một bàn tay che kín mắt , mặt chỉ còn một tối đen.
Ngay đó, một nụ hôn nóng rực chiếm lấy môi , mang theo sức mạnh cuồng nhiệt.
Phó Chi Xuyên ép tảng đá giả, hai tay giữ c.h.ặ.t cổ tay , dùng sức mơn trớn môi như nghiền nát.
Ta hôn đến mức đầu óc choáng váng, đến khi gần như thở nổi, mới chịu buông .
Ta c.ắ.n môi sưng đỏ, hung dữ trừng mắt .
Phó Chi Xuyên nhếch môi, tiếng trầm khàn, đầy ý vị ám :
“Sao thế? Nãy thấy nàng vững, đau chân ?”
Nhắc đến chuyện , cơn giận trong bùng lên.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, nhịn gào lên:
“Chàng xem! Suốt cả một canh giờ tối qua, còn sống nổi nữa hả!”
Một canh giờ! Chính là hai tiếng đồng hồ! Còn dài hơn ba tiết học liên tiếp của các học trò!
Nhìn tức đến , Phó Chi Xuyên nở nụ bất đắc dĩ:
“Xin Yên Yên, là phu quân nhất thời quên mất. Đã hơn một năm gần gũi nàng, đáng nên để nàng quen dần mới .”
Nghe thì giống như xin , nhưng từ giọng điệu của , hề cảm nhận chút chân thành nào!
Cái ý tứ rõ ràng là định tối nay giày vò thêm một nữa!
Ta nghiến răng nghiến lợi, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi .
sức lực của Phó Chi Xuyên quá lớn, đôi tay như gọng kìm siết c.h.ặ.t cổ tay , giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Trong lòng đầy ấm ức, tức giận quát:
“Chàng gì ? Chàng sợ Tống Nhược Vi thấy ?”
Tống Nhược Vi đuổi theo đến tận Tiêu gia , cũng hề từ chối.
Xem , trong suốt một năm rưỡi qua, bọn họ hẳn là ít qua .
Nghĩ đến đây, ấm ức trong lòng dâng lên cuồn cuộn.
Ta cố gắng tránh xa nam nữ chính, trốn ở Dương Châu suốt bao lâu nay.
Chẳng lẽ con đường cũ của nguyên chủ, Phó Chi Xuyên chán ghét, cuối cùng gả cho một lão già góa vợ ?
Dù , cuối cùng vẫn trốn thoát. Nghĩ thôi cũng đủ khiến run sợ.
Hai mắt bắt đầu ngấn nước.
Phó Chi Xuyên như hiểu, nhíu mày :
“Thấy thì ? Liên quan gì đến nàng ?”
Hừ, còn giả bộ!
Ta còn kịp thêm gì thì giọng của Tống Nhược Vi đột nhiên vang lên từ xa.
“Tiêu ca ca đừng giận nữa, lão phu nhân cũng chỉ lo cho thôi mà. Nếu buồn, dạo cùng nhé, ừm, ừ, hừm.”
Ta khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mua-nham-quan-vuong/7.html.]
Cái gì mà “ừm, ừ, hừm”? Nhà ai đại tiểu thư mở miệng như chứ?
Khi còn đang ngờ vực, Tống Nhược Vi tiếp tục:
Duyên Tròn Mộng Lành
“Nếu , chúng thể giả thành cũng . Thành xong, chơi , cũng thể cùng , hì hì.”
Hừm.
Nàng … thích Tiêu Nhược Cảnh ?
Ta dám tin mà Phó Chi Xuyên.
Hắn bất đắc dĩ thở dài, giải thích: “Một năm , Tống cô nương gặp biểu của một , suốt ngày bám theo nó.”
A, hóa Tống Nhược Vi tìm Phó Chi Xuyên.
Nàng đến tìm Tiêu Nhược Cảnh.
Vậy thì…
Ta cảm thấy khúc mắc trong lòng đột nhiên tháo gỡ.
Ta là nữ phụ trong sách, còn Tống Nhược Vi là nữ chính.
Nữ chính theo kịch bản, đem lòng thích vị biểu ngây thơ, trong sáng của nam chính.
Nếu nàng còn sợ, còn gì lo nữa?
Buổi chiều, một mama bên cạnh lão phu nhân đến tìm , vô cùng cung kính :
“Từ cô nương, lão phu nhân nhờ cảm tạ cô chuyện cùng bà. Đây là chút thù lao dành cho cô.”
Mama đặt túi tiền tay .
Ta định từ chối thì bỗng nhiên Phó Chi Xuyên từ tới ôm lấy eo.
Hắn nhếch môi lười biếng, nhướng mày mama:
“Mama, quên với ngoại tổ mẫu . Nàng là thê t.ử cùng bái đường thành , thể là rời ?”
Mama kinh ngạc, lập tức chạy trong báo cho lão phu nhân.
Lão phu nhân tin, ngạc nhiên đến mức rơi cả chén .
Cuối cùng bà cũng nhớ vì thấy quen mắt đến .
Năm xưa, lệnh truy nã của Phó Chi Xuyên dán khắp cả kinh thành, bà còn nhớ rõ lắm.
Lão phu nhân run run nắm lấy tay , giọng đầy xúc động:
“Con… con thật sự thành với A Xuyên ?”
Ta thành thật gật đầu.
Lão phu nhân lập tức thở phào nhẹ nhõm, vui mừng : “Tốt, quá … Tiêu Nhược Cảnh chịu thành , may mà còn A Xuyên.”
Cũng giống như Tiêu Nhược Cảnh, Phó Chi Xuyên năm nay 26 tuổi. Hắn mất tích mấy năm, khi trở vương phủ, tuyên bố thê t.ử.
Hơn nữa, còn bản một lòng giữ gìn tiết hạnh, chạm bất kỳ nữ nhân nào khác.
Chuyện khiến phụ mẫu của đau đầu ít.
Người cố gắng nhét nữ nhân viện của , cũng từ chối.
Thê t.ử mà tuyên bố chẳng thấy tăm .
Giờ đây, cuối cùng lão phu nhân cũng thấy hy vọng.
“Tốt, lắm! Ta lập tức thư cho mẫu phi con, báo cho bà tin !”