MƯA CHIỀU, XUÂN TÀN HOA ĐỎ - 7

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:29:48
Lượt xem: 4,252

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyên Vương phi đích mai, để phụ cưới một quý nữ cao môn khác.

 

Còn mẫu , vì xuất là nữ nhi tội nhân, danh chính ngôn thuận giáng thê .

 

Về bà bệnh liệt giường, suốt ngày rơi lệ, trong cơn mê man luôn lẩm nhẩm một câu thơ, lặp lặp như lời mộng mị:

 

“Huống chi ngày xuân xanh sắp tàn, hoa đào rơi loạn như mưa đỏ…”

 

Đó cũng là đề thơ của Mộ Vũ Xuân Hồng đồ.

 

Tân đế ho khẽ một hồi, ánh mắt lướt qua đại điện.

 

“Thế t.ử, ngươi cũng tinh thông đan thanh. Lên xem thử, Tư họa của trẫm phỏng thế nào?”

 

Tạ Liễm dậy khỏi tiệc, chậm rãi bước lên.

 

Khi ngang án của Lục Thải Tiên, nàng đầy tình ý một cái.

 

Ta còn đặt d.a.o xuống, nhảy chân sáo đến bên .

 

Hôm nay mặc bộ triều phục tím đậm như đêm , tóc đen b.úi trong quan ngọc ô.

 

Sau lưng thêu tiên hạc bằng chỉ bạc, cô cao thanh kỳ, dang cánh bay.

 

“Tạ Liễm.”

 

Một nữa, khẽ gọi tên .

 

Tạ Liễm theo bản năng đầu.

 

Trong đôi mắt đen như thủy ngân phản chiếu gương mặt .

 

chậm rãi mỉm với .

 

“Đây cũng là mệnh của .”

 

Lời còn dứt, mũi d.a.o đ.â.m lưng .

 

Thoáng chốc, m.á.u tươi phun lên giấy vẽ.

 

Từng điểm chu sa, hoa bay loạn lạc.

 

Như một trận mưa đỏ thê diễm đến cực điểm.

 

Cơn đau dữ dội khiến một thoáng mờ mịt. Tạ Liễm mất sức quỳ sụp bức tranh, bàn tay run rẩy trong tay áo.

 

Ta nắm c.h.ặ.t cán d.a.o, xoay nửa vòng trong m.á.u thịt.

 

Hắn đau đến co giật, lòng bàn tay rã rời xòe

 

Lại là một chiếc khuyên tai quen thuộc, nay minh châu nhuốm m.á.u, còn trắng sạch.

 

Ta dứt khoát rút d.a.o , hờ hững gạt chiếc khuyên tai xuống đất.

 

Không thương xót, cũng chẳng bận lòng.

 

“Đây đồ của .”

 

Hắn chằm chằm , m.á.u ngừng trào khỏi miệng, thể .

 

Ta từ cao xuống , khẽ :

 

“Trước từng hỏi , vì đối với như .

 

“Dĩ nhiên là vì hữu dụng nhất, Tạ lang.”

 

12

 

Tạ Liễm c.h.ế.t .

 

Tuyên Vương trợn mắt nứt.

 

Ta thong thả lau sạch m.á.u d.a.o lớp gấm quý giá của kẻ c.h.ế.t.

 

Sau đó xoay , bên cạnh tân đế, tiếp tục cắt món thịt nướng của .

 

Giả bệnh lâu như , khiến đói đến xương gầy trơ trọi.

 

Giờ tất nhiên ăn bù cả vốn lẫn lời.

 

Quân vương khẽ nắm tay , đưa tới một con d.a.o nhỏ khắc long văn.

 

Dung mạo bỏng, nhưng đôi tay thon rõ khớp, trắng bệch như ngọc.

 

“Cái bẩn , dùng của trẫm.”

 

Giọng khàn khàn, ngữ điệu vô cùng dịu nhẹ.

 

Tuyên Vương rút kiếm bật dậy, bàn tiệc mặt ầm ầm lật đổ, canh thừa rượu lạnh chảy đầy đất.

 

Ông đỏ ngầu hai mắt chằm chằm , tiếng gầm trong cổ họng chẳng giống tiếng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mua-chieu-xuan-tan-hoa-do/7.html.]

 

Tân đế mí mắt cũng nâng, chỉ hờ hững :

 

“Hoàng thúc hà tất nổi giận. Người xưa , kẻ thì tội. A Nùng si ngốc, nghĩ đến cũng chỉ là vô tâm mà thôi.”

 

“Hoang đường đến cực điểm!”

 

“Hôn quân, hôm nay bản vương sẽ c.h.é.m ngươi đao!”

 

Tiếng giận dữ vang lên bốn phía.

 

Mấy tên võ tướng đạp đổ án kỷ, rút kiếm lao tới.

 

Cung nhân thét lên chạy tán loạn, trong điện hỗn loạn thành một đoàn.

 

lưỡi kiếm còn kịp đến gần, cửa điện nặng nề từ ngoài phá mở ầm vang.

 

Gió đêm gào thét ùa .

 

Ngoài điện, cấm vệ quân đen nghịt nghiêm trận chờ sẵn.

 

Thiết giáp lạnh lẽo, trường kích tua đỏ, mũi thương phản chiếu hàn quang ch.ói mắt.

 

Dưới thềm, đám phản quân tước v.ũ k.h.í quỳ dày đặc.

 

Bùi Chân cưỡi tuấn mã cao lớn, bên hông đeo Đường đao.

 

Vị Cửu Thiên Tuế xưa nay luôn đón , hôm nay giữa mày mắt còn nửa phần ý , gương mặt tuấn mỹ lạnh như sắt.

 

Những võ tướng rút kiếm trong điện còn kịp xông lên, hình bỗng đồng loạt cứng đờ.

 

Ngay đó, tiếng loảng xoảng liên tiếp vang lên, đao kiếm rơi đầy đất.

 

Đám mãng phu mới hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c, co giật, thất khiếu chảy m.á.u mà ngã xuống.

 

Là rượu độc.

 

Chỉ còn vài vị văn thần vô tội, sợ đến ngây như gà gỗ.

 

Tân đế khẽ vỗ tay.

 

Bùi Chân phất tay, áp giải lên vài thứ dân run lẩy bẩy.

 

Có chủ tiệm tranh chữ ở Túc Châu dâng lên những bức tranh đóng ấn của Tạ Liễm.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Lại vị thần y dân địa phương hết lời ca tụng, xác nhận từng chữa cho Tạ Liễm vết thương do tên b.ắ.n suýt mất mạng.

 

Bùi Chân bước đến t.h.i t.h.ể Tạ Liễm, mặt lột bỏ triều phục nhuốm m.á.u của .

 

Phía vai , rõ ràng lộ một vết sẹo cũ dữ tợn.

 

“Một năm , trẫm ám sát ở bãi săn Túc Châu, từng tự tay b.ắ.n thương thích khách. Khi , Thế t.ử ở xa biên quan trấn thủ, theo lý hề mặt. nay xem , rõ ràng ẩn ở Túc Châu, còn trúng một mũi tên. Chuyện là thế nào?”

 

Tân đế nghiêng đầu, về phía sử quan mặt cắt còn giọt m.á.u bên cạnh, hờ hững :

 

“Ái khanh, thể hạ b.út .”

 

Thắng vua, thua giặc.

 

Tuyên Vương áp lưỡi đao.

 

Tân đế lười nhác chống cằm, giọng mang ý đùa cợt:

 

“Hoàng thúc, thuở nhỏ trẫm cùng ngươi đ.á.n.h cờ, thường chỉ thua một nước. Lần , là ngươi thua .”

 

Lời dứt, Bùi Chân giơ tay c.h.é.m xuống.

 

Máu nóng phun lên án.

 

Tân đế nghiêng đầu , đôi mắt mặt nạ phản chiếu ánh lửa rực rỡ trong điện.

 

Hắn vươn tay, dịu dàng lau giọt m.á.u b.ắ.n bên má , khẽ :

 

“A Nùng, câu ngươi từng hỏi trẫm, trẫm hỏi ngươi một .

 

“Cốt nhục ruột thịt, m.á.u mủ tình thâm—g.i.ế.c g.i.ế.c?”

 

Lục Thải Tiên ngất xỉu.

 

13

 

Đêm , Lục Thải Tiên treo cổ mà c.h.ế.t.

 

Thi thể đưa về phủ Thượng thư.

 

Phụ mẫu đau lòng quá độ, mà song song nhảy hồ tự vẫn.

 

Đích mẫu tắt thở, phụ mạng lớn, trung bộc cứu về một .

 

Ta trở về phủ thăm hỏi ngay trong đêm.

 

 

Loading...