MƯA CHIỀU, XUÂN TÀN HOA ĐỎ - 4
Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:28:09
Lượt xem: 4,402
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta về Lục phủ, liền bí mật sắp xếp chỗ ở cho .
Kỳ tuyển Tư họa của Đan Thanh Thự sắp đến, đích hứa sẽ lấy danh Thế t.ử tiến cử , cho một cơ hội tham gia.
Ta đóng cửa vẽ suốt nửa tháng.
Cho đến ngày … đích đến thăm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tiểu thư thế gia, một ngoài vốn hợp quy củ, nhưng nàng vẫn đến.
Nàng , phụ và mẫu đều nhớ , tưởng c.h.ế.t trong bụng thú, vì thế đau buồn hồi lâu.
Tạ Liễm tự tay pha cho nàng.
Lục Thải Tiên vén lớp sa trắng mỏng mũ, lộ gương mặt như hoa phù dung, nhẹ giọng cảm tạ .
Tạ Liễm sững .
Nước tràn , đổ lên đầu ngón tay, như cảm thấy đau, hoảng hốt dời mắt.
Ta còn tưởng là quá nóng.
Hóa … đó chính là nhất kiến khuynh tâm.
07
Thiên Thu tiết là yến sinh thần của tân đế, cũng là đêm xa hoa phô trương nhất kinh thành.
Trong cung đèn nến sáng như ban ngày, ca múa thái bình.
Tạ Liễm Tuyên Vương, cách những chén rượu giao tiệc, đôi mắt đen như thủy ngân đang lặng lẽ .
Thanh quý, trong trẻo.
Như vầng minh nguyệt rơi xuống chốn hồng trần mềm mại.
Ta vốn đang bận dùng một con d.a.o nhỏ tinh xảo cắt thịt nướng, nay đến ngẩn , động tác trong tay cũng quên mất.
lúc , tân đế phủ tay lên mu bàn tay .
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay , cầm lấy lưỡi d.a.o mỏng sắc, cắt một miếng từ chỗ mềm mọng nhất, đặt chiếc đĩa chất thành núi nhỏ của .
Không khí thoáng ngưng đọng.
Văn võ bá quan im thin thít.
Từ khi còn ở Đông cung, đế vương nổi danh hỉ nộ thất thường.
Có thể bên cạnh là vinh sủng lớn lao, huống chi là sự ban thưởng gần như mật thế .
Ta hiểu sóng ngầm quỷ quyệt trong điện, chỉ nghiêng đầu .
Hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ mặt xanh nanh ác , giọng khàn đục khó phân.
vẫn vài phần ý trêu đùa.
“Tranh của A Nùng, hôm nay cùng chư khanh thưởng thức, ?”
Ta gật đầu với .
Tân đế khẽ nâng đầu ngón tay.
Một cuộn giấy Tuyên liền từ từ mở mặt .
Đó là bức tranh đầu tiên vẽ cho .
Trong tranh, cỏ biếc oanh bay, một nữ t.ử cung trang đang thả diều giấy trong hoa viên.
Diều giấy của triều phần lớn là những kiểu dáng tầm thường như chuồn chuồn, én nhỏ, nhưng bức , thứ vẽ là một con phượng hoàng tắm lửa trùng sinh.
Bên gối nữ t.ử, một đôi nhi nữ đang nô đùa, đều đáng yêu như ngọc tuyết.
Đó là tiên hoàng hậu, cùng tân đế khi vẫn còn là Thái t.ử.
Và điều cấm kỵ ai trong cung dám nhắc tới.
Trường Lạc công chúa, bỏ mạng trong biển lửa.
Không từ lúc nào, tiếng nhạc dâm mỹ lặng , các vũ nữ phất dải lụa mỏng qua thềm, lặng lẽ tan như làn khói.
Đại điện rơi tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Tân đế khẽ :
“Câu ngươi từng hỏi trẫm, nay trẫm cũng hỏi ngươi một . Ngươi thích phụ hơn, thích mẫu hơn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mua-chieu-xuan-tan-hoa-do/4.html.]
Chẳng hẹn mà cùng, ánh mắt đều hướng về một chỗ trong tiệc.
Phụ và đích mẫu cúi rạp , dám ngẩng đầu.
Mẫu xưa nay chú trọng nghi thái, trâm bộ diêu bên tóc vốn lay động, giờ phút vì quá kinh hãi mà run lên ngừng.
Ta ngây ngốc , hồn nhiên đáp:
“A Nùng thích hơn!”
08
Lục Thải Tiên phụng chỉ nhập cung, ở bên cạnh bầu bạn với .
Suốt ngày mấy việc nhỏ như mài mực, dâng .
Giọng Bùi Chân vang lên ngoài điện:
“Thánh giá đến.”
Ta còn kịp đầu, nàng uyển chuyển quỳ xuống.
Hôm nay nàng trang điểm đặc biệt yếu mềm động lòng , trán dán hoa điền hình lê hoa, cũng là ai bày chủ ý.
Tân đế bước .
Hắn mặc long bào, cũng đội trâm quan.
Tóc dài buông xõa như một dải gấm đen, tầng tầng huyền y kéo lê nền gạch bạch ngọc thành một vệt dài.
Hôm nay vốn xuân hòa cảnh , nhưng theo bước chân tiến , trong điện chợt lạnh hẳn xuống.
Lục Thải Tiên ăn mặc mỏng manh, bờ vai gầy yếu khẽ run.
Quân vương rũ mắt nàng, giọng khàn khàn:
“ là một mỹ nhân.”
Đích đáng thương ngẩng đầu lên, nhưng trông thấy chiếc mặt nạ mặt xanh nanh ác , nhịn mà co rúm .
“A Nùng , ngươi thường dẫn nàng dạo vườn.” Tân đế nhàn nhạt .
Sắc hồng mặt nàng trong thoáng chốc rút sạch.
Ta rạng rỡ gọi nàng:
“Thải Tiên, Thải Tiên, mau lên . Ta năn nỉ lâu, bệ hạ mới cho phép chúng xuất cung chơi đó.”
Tân đế cho phép dắt đích đến một yến thưởng hoa của quyền quý.
Gấm vóc chồng chất, hương sắc ngập mắt.
Các quý nữ tụ một chỗ, ánh mắt như kim, dày đặc đ.â.m lên Lục Thải Tiên.
Ta ném một quả tú cầu bụi hoa, mong đợi nàng.
Mặt Lục Thải Tiên đỏ đến nhỏ m.á.u, hàm răng bạc gần như c.ắ.n nát, nàng nhấc váy, đang định bước tới.
Ta nghi hoặc lắc đầu:
“Không đúng, đúng. Muội từng dạy A Nùng mà, lúc nhặt bóng giống ch.ó con, bốn chân chạm đất mới đúng.”
Nàng cứng đờ tại chỗ.
Cuối cùng, nàng run rẩy quỳ xuống, vươn tay về phía tú cầu.
Ta khanh khách thành tiếng:
“Muội sai . Chó con nhặt bóng… là dùng tay ?”
Lục Thải Tiên rốt cuộc nhịn nữa, đầu trừng mắt , trong mắt đầy hận ý âm trầm:
“Lục Hàn Nùng, ngươi đừng khinh quá đáng!”
Ta siết c.h.ặ.t sợi xích vàng cổ nàng, vô tội :
“Chó con, ch.ó con, bệ hạ , ngoan ngoãn chơi cùng . Sao ngươi lời?”
Rốt cuộc Lục Thải Tiên vẫn cúi đầu.
Đích nữ Thượng thư kim tôn ngọc quý, như ch.ó rạp con đường hoa dính bùn đất, há miệng ngậm lấy tú cầu.
Xung quanh dần vang lên những tiếng kinh hô kìm nén .
Ngay đó, vài tiếng khinh miệt từ miệng những quý nữ từng thiết với nàng bật , chút lưu tình nện lên sống lưng nàng.