Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 494

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:09:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vô Đề trầm mặc một hồi, mở miệng: "Vậy phụ của ngươi thì ? Ngươi tính bàn giao với thế nào?"

"Chuyện cần ngươi để ý tới.

Năm đó ngươi thể vứt bỏ A Tả mà rời , bây giờ cũng đừng đến quản nhiều chuyện của ." Ngự Hà lạnh giọng .

Chuyện chính quyết định, cần Vô Đề đến khoa tay múa chân.

"Ta là đang lo lắng cho ngươi." Vô Đề bất đắc dĩ.

"Không cần." Ngự Hà hiếm khi bộc lộ sự tùy hứng.

Vô Đề đầu về phía Ngự Hà và Mạnh Quy Đề, đầu .

"Năm đó cố ý thất ước, nếu tự tiện mang A Tả của ngươi, nàng sẽ mất mạng." Vô Đề đến chuyện , dù cảm thấy buông xuống, nhưng khi nhắc , vẫn khiến thở nổi.

Ngự Hà khẽ giật , ngẩng đầu về phía Vô Đề.

"A Tả của ngươi trong cơ thể độc, cần phụ ngươi cho uống t.h.u.ố.c để dịu.

Ta vốn tin, cho đến khi A Tả của ngươi mặt trúng độc, , chỉ rời , nàng mới thể sống sót.

Cho dù A Tả của ngươi tỉnh cũng sẽ nhớ ký ức lúc trúng độc, nhưng nhớ kỹ."

Sau đó, rời khỏi Thần Vực, và từ đó về còn tin tức gì của nàng.

Đối với Vô Đề mà , tin tức chính là tin tức nhất.

Từ đó về , lang thang đại lục gió lớn.

Cuối cùng lang thang đến Vô Thượng Tự, đó Vô Thượng Tự.

Chỉ là lúc đó cũng trở thành tăng tu, chỉ t.ử tục gia của Vô Thượng Tự.

Cho đến trăm năm , xuyên qua ngoại hải trở về đại lục gió lớn.

Gặp vợ chồng họ Nhất Tuyết, từ đôi vợ chồng mới tin tức của Ngự Hà.

Và cũng lúc đó mới , Ngự Hà cùng tỷ tỷ của vẫn rời khỏi Thần Vực.

Cho dù hối hận thế nào, thời gian cũng trở về quá khứ.

Nếu là tâm tư của Vân Cừ, lúc một rời .

Tự cho là đúng là vì cho nàng.

Có lẽ chính ở bên cạnh nàng mới là nhất.

vô luận hối hận thế nào, đều thể bù đắp quá khứ.

Ban đầu cũng tìm đến cái c.h.ế.t, chỉ là phát hiện trong cơ thể nhi t.ử của vợ chồng Tuyết gia dường như một phong ấn, phong ấn dấu hiệu buông lỏng.

Hắn chỉ thể một nữa phong ấn cho đứa bé , chỉ vẫn duy trì sự ngây thơ của hài đồng, mới thể luôn áp chế phong ấn .

Sau đó, cứ mỗi mười năm đều sẽ đến Tuyết gia xem xét một .

Cho đến mười bốn năm , phát giác hài t.ử sắp sinh của vợ chồng Tuyết gia dẫn phát một loạt thiên tai, căn cứ ngày sinh của hài t.ử để suy diễn tương lai nàng sẽ những việc gì.

Cho dù suy diễn tương lai của khác sẽ đột t.ử, nhưng nếu hài t.ử sẽ ảnh hưởng nhiều , thậm chí đổi tương lai của đại lục gió lớn.

Như nàng liền thể còn sống.

Lúc đôi vợ chồng với rằng hài t.ử mất, cũng kiểm tra.

Việc suy diễn tổn thương thiên hợp, cũng vô lực chống , trở Vô Thượng Tự đó, liền ngủ say hơn mười năm.

Chỉ là đợi tỉnh đó, phát hiện đại lục gió lớn hai phong ấn cấm địa giải khai, lúc mới khiến trở đại lục gió lớn.

cũng nghĩ đến, trở đại lục gió lớn liền thấy một nhân loại nghi ngờ là Ma tộc, càng nghĩ tới chính là, hài t.ử vốn nên c.h.ế.t từ mười bốn năm , mà sống sờ sờ mặt .

Năm đó chỉ cần liếc mắt là thể thấy rõ tương lai của nàng, bây giờ rõ bất cứ thứ gì.

Tựa như màn sương mù .

——

Ngự Hà an tĩnh Vô Đề .

Đối với những việc đây, chính hứng thú.

Bởi vì vô luận nghĩ thế nào, đều là chuyện của .

Hắn hối hận thế nào, cũng thể đổi sự thật xảy .

Có thể dù như , A Tả đến lúc c.h.ế.t vẫn với , bảo đừng oán hận Cố Hạ Hi, như nguyên nhân.

Cho dù lúc nguyên nhân, thì chứ?

A Tả cũng sẽ sống .

Có thể nghĩ tới từng suýt chút nữa g.i.ế.c đại tiểu thư, Ngự Hà càng thể nào tha thứ Vô Đề.

Cho dù lý do của liên quan đến .

Có thể kết quả thế nào, đều đến lượt Vô Đề đến ngăn cản.

"Thật xin , về sẽ tự tiện quyết định." Vô Đề xin .

Ngự Hà tai, nhưng lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mot-tram-le-tam-cach-luoi-bieng-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-494.html.]

Qua hồi lâu, Ngự Hà mới mở miệng: "Lời , ngươi nên với ."

Chỉ xong lời , hai đều trầm mặc.

Trong vùng sương mù, an tĩnh đáng sợ.

——

Mạnh Quy Đề một tiếng kinh lôi đ.á.n.h thức.

Nàng bỗng nhiên dậy, phát hiện lúc sương mù mỏng manh ít, thậm chí thể cảm giác mùi gió biển mặn mòi.

"Đại tiểu thư tỉnh ?" Ngự Hà nhẹ nhàng hỏi nàng.

"Ừm, đây là khỏi khu sương mù ? Hay là ảo giác của ?" Mạnh Quy Đề xem bầu trời đen kịt phía cùng nước biển đen sì, còn những tia chớp từ chân trời đ.â.m xuống, nhịn mở miệng hỏi.

Sơn Tam

"Đã khỏi khu sương mù ." Ngự Hà trả lời.

Mạnh Quy Đề nhận lời trả lời, liền nhịn đưa tay vỗ vỗ đầu.

Dựa theo thời gian tính, nàng ngủ mấy ngày .

Thật giống như nàng về lúc bắt đầu luân hồi thứ 500 .

Cả đều chút tinh thần nào, chỉ ngủ.

Lúc bọn đến khu vực bão tố.

Mặc dù chỗ giao giới giữa hai khu vực cũng mưa gió sấm chớp lớn như .

chỉ cần tiến về phía , cơn bão táp sẽ lớn.

Cho đến khi đợt sóng biển đầu tiên ập tới, Mạnh Quy Đề vẫn nhịn há miệng nhỏ .

Nàng vẫn là đầu tiên thấy sóng biển cao đến .

Đợt sóng gần như là sát mây đen mà ập xuống.

Đồng thời sấm sét trời tiếp xúc với sóng biển, đang tản trong sóng biển.

tia chớp màu vàng xen kẽ trong sóng biển, cứ như ập xuống về phía ba bọn họ.

Tiểu Hoàng càng dọa đến "quạc quạc" kêu bậy.

Mặc dù hù dọa, thế nhưng mắt đậu đậu của nó vẫn chằm chằm những tia chớp sáng lấp lánh .

Chính là miệng và mắt đều tập trung chú ý.

Đến khu vực bão tố, linh lực của Mạnh Quy Đề liền sẽ sương mù ảnh hưởng.

Mạnh Quy Đề từ quyền trượng nhảy lên một cái.

Trong tay xuất hiện phong tuyết, đối với đợt sóng biển đang đổ tới dùng sức bổ xuống.

Cơn gió tuyết khổng lồ bao quanh mưa gió bao trùm sóng biển, trong nháy mắt đông cứng đợt sóng biển đang lật úp.

Bất quá cũng chỉ là một thoáng, đợt sóng biển đóng băng liền đợt sóng phía ập tới đập nát.

khối băng rơi xuống.

Mạnh Quy Đề vội vàng tránh né, một tia chớp liền bổ xuống về phía nàng.

Vô Đề thấy Mạnh Quy Đề sắp sét đ.á.n.h trúng, tràng hạt trong tay ném ngoài.

Một đạo Phật quang bao phủ đỉnh đầu Mạnh Quy Đề, tia chớp liền Phật quang b.ắ.n ngược đến nơi khác.

Mạnh Quy Đề còn kịp phản ứng, tràng hạt trong nháy mắt quấn lấy tay của nàng, kéo nàng trở về quyền trượng.

Mạnh Quy Đề khẽ giật .

Tên hòa thượng xen chuyện của khác như .

Thiên lôi còn thể đ.á.n.h c.h.ế.t , tia chớp nho nhỏ còn thể đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ?

Nghĩ đến đây, Mạnh Quy Đề bỗng nhiên đầu về phía Tiểu Hoàng đang treo lưng Ngự Hà.

Tiểu Hoàng thấy Mạnh Quy Đề , liền lập tức rụt đầu.

Không , nó luôn cảm thấy như sắp gặp chuyện may.

Mạnh Quy Đề tiến lên hai bước, một tay nắm lấy vạt áo Ngự Hà, một tay giật lấy cái túi lưng .

Tiểu Hoàng ngay cả tiếng kêu t.h.ả.m cũng phát , liền Mạnh Quy Đề ném về phía tia chớp đang bổ xuống.

Tia chớp tập trung Tiểu Hoàng trong nháy mắt, cũng thấy Tiểu Hoàng kêu t.h.ả.m.

Tiểu Hoàng tựa như con cá hút, "xìu" một tiếng liền hút tia chớp trong cơ thể.

Sau đó nó tựa như nghiện , chỉ cần một tia chớp bổ xuống, nó đều mắt sáng lên đón.

Chính là đợt sóng biển cuồn cuộn ập tới, ngược trở thành bàn đạp di chuyển của nó.

Ngự Hà thấy Mạnh Quy Đề nghịch ngợm như , cũng chút bất đắc dĩ.

Không quá mức đỉnh lôi điện bổ xuống, chỉ là ứng phó đợt sóng biển cao ngất , liền còn khó khăn như .

 

 

 

Loading...