MỘT LẦN GẶP GỠ, CẢ ĐỜI TƯƠNG TƯ - 4

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:30:26
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ sang , ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

 

Mẫu thì tỏ vô cùng thích thú:

 

"Không ngờ con nhặt một phận như ."

 

Phụ lập tức nổi giận:

 

"Cái gì?! Lục Minh Ngọc, con dám bắt về ?"

 

"Đứa con bất hiếu! Lại dám học theo mẫu con!"

 

Ta sợ đến mức run lên, vội vàng nép lưng mẫu , nhỏ giọng biện bạch:

 

"Không phụ , hãy con giải thích !"

 

"Đã tiễn ?" phụ hỏi, giọng vẫn còn nghiêm nghị.

 

"Đã… tiễn ."

 

Ta cúi đầu, bĩu môi đáp, giọng mang theo chút ấm ức:

 

"Sao nhất định tiễn chứ? Người sợ con gái tìm phu quân ?"

 

"Con bé !"

 

Phụ trừng mắt :

 

"Con là một nữ nhi, giữ lễ nghĩa!"

 

Ta vốn giữ lễ nghĩa, chỉ là quá mức mắt mà thôi.

 

Nói thì, dường như mới là chiếm thế chủ động.

 

Ta lặng lẽ nghĩ trong lòng, dám .

 

"Hơn nữa, mất trí, cũng chẳng câm điếc, thương thế cơ bản hồi phục.

 

Hắn chịu trở về, cứ ở bên con, chẳng đáng nghi ?"

 

Ngẫm cũng lý, lẽ đó vẻ ngoài của cho mê .

 

suy cho cùng, cũng hiểu rõ, chỉ là một mỹ nam, thể nhắm đến điều gì chứ?

 

Chẳng là bạc ?

 

Mẫu vốn cho ít, nuôi thêm một cũng chẳng chuyện lớn.

 

Chỉ là những lời dám , nếu để phụ , e rằng ông sẽ giận đến yên.

 

Thấy im lặng, sắc mặt phụ dịu vài phần, giọng trở nên nghiêm túc mà chậm rãi:

 

"A Ngọc , con hiểu, nam nhân như phụ đời hiếm.

 

Không ai dung mạo tuấn tú cũng đều chính trực, ngay thẳng như ."

 

Nói đến đây, ông bỗng lộ vẻ hoài niệm:

 

"Năm xưa, mẫu con từng lén xuống núi…"

 

Trên con đường nhỏ phủ đầy cỏ non xanh mướt, hoa xuân đua nở rực rỡ, mẫu gặp phụ đang mang thương tích…

 

Ta khẽ che miệng ngáp một cái.

 

Lại bắt đầu .

 

Vẫn là câu chuyện quen thuộc , bà đuổi, ông tránh, ông rời mà chẳng thể; ông ôn nhã, bà mạnh mẽ; ông giảng lý lẽ, bà dùng uy thế; ông từ chối, bà vẫn quyết ý giữ bên .

 

Một đoạn duyên tình khiến khỏi bùi ngùi, kẻ chuyện thì chỉ lặng thinh.

 

Từ thuở nhỏ đến giờ, qua bao nhiêu .

 

Cuối cùng, khi kể xong, phụ dường như vẫn thấy đủ, thong thả nhấp một ngụm , phất tay nhẹ:

 

"Đi ."

 

Ta quanh bốn phía, thấy vắng lặng , liền nhẹ nhàng đẩy cửa bước .

 

Mộ Thanh Hàn, đáng lẽ rời , lúc đang bên án thư, cầm b.út gì đó.

 

"A Ngọc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mot-lan-gap-go-ca-doi-tuong-tu/4.html.]

Thấy bước , liền đặt b.út xuống, thuận tay gấp tờ giấy , úp xuống bàn.

 

Ta khẽ nhướng mày khi thấy hành động .

 

Hắn… đang giấu điều gì ?

 

Ta thu ánh , để lộ tâm tư, chỉ mỉm hỏi:

 

"Mộ lang đang thư ư? Viết cho ai ?"

 

Mộ Thanh Hàn nhẹ nhàng mỉm , ánh mắt dịu dàng như nước, giọng trầm thấp:

 

"Viết cho nàng."

 

Ta thoáng sững .

 

Hắn tiến gần, đầu ngón tay khẽ chạm ngón út của , giọng như gió xuân khẽ lướt qua:

 

"Linh lung xúc t.ử an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri."

 

Thanh âm nhẹ đến mức khiến tim khẽ rung động.

 

"A Ngọc hiểu lòng chăng?"

 

Bàn tay khẽ lướt qua vành tai , động tác dịu dàng mà mang theo vài phần mật.

 

Ta khẽ giật .

 

Không ngờ một mặt như .

 

Gương mặt nóng lên, ánh mắt đặt :

 

"Khụ… hiểu hiểu ."

 

Trong mắt Mộ Thanh Hàn thoáng qua ý nhàn nhạt, dường như còn thêm điều gì, thì Bạch Chi vội vã gõ cửa:

 

"Tiểu thư, đến lúc trở về !"

 

Sắc mặt Mộ Thanh Hàn thoáng trầm xuống.

 

Dẫu trong lòng chút nỡ, vẫn rời :

 

"Mộ lang, ngày mai đến thăm ."

 

Hắn khẽ mím môi, đáp nhẹ:

 

"Ừ."

 

Kể từ đó, mỗi ngày đều đến gặp Mộ Thanh Hàn một giờ nhất định, là thăm, chi bằng là để ngắm dung nhan của .

 

Chỉ cần thấy gương mặt tuấn tú , phiền muộn trong lòng dường như đều tan biến.

 

Sau một thời gian ở bên , dần quen với việc lặng lẽ đến tìm những canh đêm tĩnh lặng, chỉ để bầu bạn.

 

Mỗi khi , đều mỉm , nhẹ nhàng vén một góc chăn gấm, chờ chui , vòng tay ôm , ấm lan tỏa dịu dàng.

 

Những lúc như , thường nép n.g.ự.c , đưa tay khẽ chạm lên gương mặt, lặng lẽ ngắm từng đường nét.

 

Ta vốn thích sách, nhưng vì phụ ép buộc, đành tìm những quyển chút thú vị để xem qua.

 

Nhìn Mộ Thanh Hàn, trong đầu bỗng nhớ đến một câu trong “Tỉnh Thế Hằng Ngôn”:

 

“Mỹ nhân chi cốt, thế gian hiếm thấy. Có cốt mà thiếu dung, dung thiếu cốt, đời phần nhiều chỉ thấy vẻ ngoài mà khó lòng thấu thần cốt bên trong.”

 

cảm thấy lời hẳn đúng.

 

Mộ Thanh Hàn… dường như đến tận nơi sâu nhất của cốt tủy, thần, hình.

 

Ngày hôm đó, đến gặp như thường lệ.

 

Bởi vì mẫu bỗng nhiên tìm cho một đồ .

 

Nếu chỉ là một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu thì cũng thôi, đằng , mà bà mang đến còn lớn hơn nửa tuổi.

 

Thật chẳng thể thống gì.

 

Ngay cả , một nữ vương vang danh nơi , cũng cảm thấy phần khó xử.

 

Không hiểu vì , mẫu cứ như quyết ý, nhất định giao cho .

 

 

 

Loading...