MỘT LẦN GẶP GỠ, CẢ ĐỜI TƯƠNG TƯ - 2

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:29:54
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ học rộng tài cao, trong lòng chất chứa kinh luân, nhưng mẫu – một câu nệ tiểu tiết – cách nào xoay chuyển.

 

Mỗi khi phụ bắt đầu giảng giải đạo lý thánh hiền, mẫu chỉ cần cúi xuống, khẽ chạm môi ông một cái, nửa đùa nửa dọa:

 

"Ngươi mà còn thêm một lời, sẽ khiến ngươi chẳng còn nữa."

 

Phụ đành bất lực mà im lặng.

 

Đến khi chào đời, ông đem bộ tâm huyết đặt việc dạy dỗ , trong lòng tràn đầy mong mỏi.

 

, lẽ mang nhiều phần tính tình của mẫu , suốt ngày trèo cây lấy trứng chim, lội suối bắt rùa, dáng vẻ chẳng khác nào một tiểu nữ vương nơi sơn dã.

 

Phụ vì thế mà nhiều phen tức giận, ngày ngày kéo bên cạnh giảng giải Tứ Thư Ngũ Kinh, khiến đến mức tai như mọc kén.

 

Song chẳng dám , bởi trong lòng mẫu , vị trí của phụ luôn là quan trọng nhất.

 

Chỉ cần phiền đến ông, yêu cầu của , mẫu đều vui vẻ đáp ứng.

 

Thật đúng là phần long đong.

 

"A Ngọc, sách hôm nay con thuộc ?"

 

Giọng ôn hòa của phụ vang lên, lập tức xụ mặt, tỏ vẻ chán nản:

 

"Phụ , con thật sự học ."

 

Ông khẽ thở dài, đưa tay chỉnh vạt áo đang xộc xệch của , nghiêm giọng khuyên nhủ:

 

"A Ngọc, con chớ nên học theo mẫu , suốt ngày chẳng dáng vẻ đoan trang."

 

Ta liền bất mãn, vô thức cãi :

 

"Mẫu thì chứ? Nếu bà đủ mạnh mẽ, mang về phu quân nơi ?"

 

Phụ : "…"

 

Ta bỗng chột , đưa tay sờ mũi, nhỏ giọng:

 

"Phụ , con ý như ."

 

Ông nheo mắt, ánh đầy cảnh giác:

 

"Con đừng là cũng giống mẫu , tùy tiện bắt về phu quân đấy nhé?"

 

Ta: "…"

 

Than ôi, quả thật đoán sai, nữ nhi sớm .

 

Ta liền mở to mắt, nghiêm túc thề thốt:

 

"Tuyệt đối ! Con là loại như !"

 

Ánh mắt phụ dịu đôi phần, thì đúng lúc Bạch Chi hớn hở chạy đến, nụ rạng rỡ:

 

"Tiểu thư, chiếc dây chuyền vàng mà dặn nô tỳ đặt nhắn xuống núi cho Vương lão . Ông sẽ chạm khắc tinh xảo, mang vài phần ý vị phong nhã!"

 

Ta: "…"

 

Ngươi thật chọn lúc xuất hiện, quả là quá đúng lúc.

 

Sắc mặt phụ lập tức biến đổi:

 

"Dây chuyền vàng?"

 

Bạch Chi lúc mới nhận phụ , sắc mặt thoáng tái :

 

"Lão… lão gia…"

 

"Lục Minh Ngọc, con đang giấu phụ chuyện gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mot-lan-gap-go-ca-doi-tuong-tu/2.html.]

 

Thần sắc ông nghiêm , đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

 

Ta nhất thời hoảng hốt:

 

"Con thể giấu gì chứ? Phụ thật khiến con đau lòng. Chúng là phụ t.ử, lẽ nào chút tín nhiệm nào ? Người chẳng vẫn luôn con là một nữ nhi ngoan ngoãn, hiểu chuyện, đáng yêu, lời, trưởng thành, chín chắn, còn thông minh hơn , dịu dàng đoan trang ? Chẳng chính dạy con rằng ‘lời ấm áp thể xua tan giá lạnh’, mà một câu nghi vấn của khiến lòng con tổn thương bao… …"

 

Phụ gần như chịu nổi nữa, phất tay áo, lớn tiếng :

 

"Thật là phiền quá mất! Con còn ồn hơn cả mấy lão quan trong triều!"

 

Ta khẽ lẩm bẩm, ngay ngắn , nhỏ giọng :

 

"Con cứ tưởng là học theo bà Lý bán rau ngoài cổng thành cơ."

 

Phụ dường như bất lực:

 

"Ta mặc kệ con! Dù mẫu con thế nào, cũng mặc kệ hết!"

 

Nói , ông phất tay áo, bước , dáng vẻ dứt khoát mà kiên quyết.

 

Chưa mấy bước, chợt nhớ điều gì, liền hốt hoảng chạy theo :

 

"Phụ , phía bẫy đó!"

 

lời còn dứt, quá muộn.

 

Phụ va một cái chậu gỗ lớn rơi xuống, trán lập tức nổi lên một cục sưng to.

 

Ông ôm đầu, loạng choạng xoay vòng, giọng trở nên mơ hồ:

 

"Ôi trời… A Ngọc , cái biệt viện xoay tròn thế … Ủa? Sao con còn bay nữa… Khoan , A Ngọc, mau chạy ! Sau lưng con một cái… cái t.ử… thật là kỳ quái…"

 

Chưa dứt lời, ông ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

 

"Thôi xong , mẫu nhất định tha cho ."

 

Ta tái mặt, vội cùng Bạch Chi cố gắng đỡ phụ dậy, nhưng dù ông gầy yếu, thể nặng như núi, kéo thế nào cũng nhúc nhích.

 

Để che giấu nam nhân , sớm cho bộ thị vệ rời khỏi biệt viện.

 

Giờ thì , đến một giúp sức cũng chẳng còn.

 

"Mọi việc cứ giao cho ."

 

Một giọng trầm vang lên phía .

 

Ta đầu , chỉ thấy Mộ Thanh Hàn một bộ trường bào gấm xanh, hình cao lớn, khí chất trầm tĩnh như núi.

 

"Ngươi đến thật đúng lúc!"

 

Thấy vững vàng như , liền an tâm buông tay phụ .

 

Mộ Thanh Hàn thoáng suy nghĩ, chút do dự, hai tay luồn qua lưng và chân phụ , nhấc bổng ông lên, động tác phần vụng về nhưng vẫn đầy khí lực.

 

Sau đó, khẽ giải thích, giọng điềm đạm:

 

"Lưng còn mang thương tích, thể dùng sức quá nhiều."

 

Ta vội gật đầu, dẫn đến chỗ lang trung trong trại.

 

"Ai da, A Ngọc bé nhỏ đến nữa ? Lần gây chuyện gì đây… Hử? Sao còn dẫn theo cả một vị công t.ử?"

 

Lão trại y, Trần lão, nheo mắt quan sát, ánh chậm rãi lướt từ đầu đến chân Mộ Thanh Hàn, như đang cân nhắc điều gì.

 

"Hừm…"

 

"Trần lão, đầu phụ chậu gỗ rơi trúng, mau xem giúp ông , kê ít t.h.u.ố.c !"

 

 

 

Loading...