MỘT ĐỜI LẦM GỬI CHÂN TÂM - 7 - HOÀN

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:26:41
Lượt xem: 3,246

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hỏi nguyên do.

 

Không cãi, ầm.

 

Hôm liền cùng đến quan phủ giấy tờ.

 

Ra khỏi nha môn, Bùi Hoài Chi gượng một tiếng.

 

“Ta vốn tưởng, chí ít nàng sẽ mắng vài câu.”

 

“Thậm chí còn nghĩ sẵn .”

 

“Nếu nàng tát , mắng hỗn trướng, hòa ly tái hợp như trò trẻ con.”

 

“Ta sẽ quỳ xuống cầu nàng, sai , chúng sống t.ử tế từ đầu.”

 

nàng chỉ… mỉm nhận lấy hòa ly thư.”

 

“Ta liền , giữ nàng nữa.”

 

Bùi Hoài Chi đưa tay lau mặt.

 

Đôi mắt vốn luôn lãnh đạm , lúc cuộn trào những cảm xúc hiểu nổi.

 

“Dung Âm, từng với nàng …”

 

“Ta vẫn luôn thích dáng vẻ nàng ầm lên.”

 

“Năm đó phụ mẫu liên hôn.”

 

“Vốn thích hợp hơn.”

 

khi nghĩ, nếu cưới nàng, đời còn gì thú vị?”

 

“Khi đó là thích.”

 

“Đến nay hiểu , nàng tổn thương đến tận cùng.”

 

Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc :

 

“Nàng thường nửa đêm tỉnh giấc, mớ, gọi tên , gọi tên Chiêu nhi.”

 

“Ta hỏi qua lang trung.”

 

“Hắn nàng là tâm mạch tổn thương, ưu tư quá độ.”

 

“Ta dám dùng danh phận ‘Bùi phu nhân’ để trói buộc nàng nữa.”

 

“Thả nàng .”

 

“Từ nay về , để đổi vai.”

 

“Ta theo đuổi nàng, chọc nàng , cho nàng an , ?”

 

Ta nửa đêm sẽ .

 

Cũng lén hỏi lang trung.

 

Chỉ mơ hồ gật đầu, xoay rời .

 

Từ ngày , Bùi Hoài Chi quả thật mỗi ngày đều sai đưa thư tới.

 

Nhỏ thì Bùi Chiêu ăn gì, học hành .

 

Lớn thì kể chuyện ăn trong tiệm, tạp sự trong phủ.

 

Những điều vụn vặt từng quấn quýt .

 

Hắn từng việc từng việc cho , vô cùng nhẫn nại.

 

Hắn còn cho Bùi Chiêu học ban ngày, tự đưa đón.

 

Xuống bếp nấu canh, dáng vẻ hệt như một cha hiền.

 

chẳng còn để tâm mấy chuyện nữa.

 

Trong lòng chỉ nghĩ, trong tay mấy trăm lượng bạc.

 

Chi bằng rời kinh thành.

 

Đến một trấn nhỏ Giang Nam.

 

Thuê một tiểu viện.

 

Thanh thanh tĩnh tĩnh sống nửa đời còn .

 

Vài tháng , trả phòng trọ.

 

Thuê một cỗ xe ngựa, xuôi nam.

 

Trước khi , chỉ gửi cho Bùi Chiêu một phong thư ngắn.

 

Dặn nó chuyên tâm học hành, hiếu thuận với phụ .

 

Còn , nương .

 

Thì mỗi tự an lấy .

 

Năm thứ năm khi Thẩm Dung Âm rời ,

 

Bùi mẫu bắt đầu lo liệu hôn sự cho Bùi Hoài Chi.

 

Bùi Hoài Chi tai trái , tai bỏ qua.

 

Trong lòng chỉ nghĩ đến việc ngày nghỉ sẽ dẫn Bùi Chiêu đến phường dệt gấm mới mở ở phía tây thành xem thử.

 

Nghe gần đây một lô tác phẩm của danh gia Tô tú.

 

Bình phong thêu tinh xảo vô cùng.

 

Hắn bước phường dệt gấm,

 

Liền thấy một bóng dáng quen thuộc.

 

Đứng giá bình phong 《Xuân Sơn Yên Vũ》.

 

Năm năm gặp, sắc diện Thẩm Dung Âm hơn nhiều.

 

Trong mắt ánh sáng.

 

Vẫn là áo vải trang nhạt.

 

toát vẻ thong dong ôn nhu.

 

Khiến dời mắt nổi.

 

Bước chân Bùi Hoài Chi khẽ khựng .

 

Muốn gọi nàng, sợ đường đột.

 

Đang do dự, bỗng nhẹ vỗ lên vai .

 

Bùi Chiêu lớn thành thiếu niên tuấn tú, kinh ngạc phụ :

 

“Cha, ?”

 

Theo ánh mắt qua, cũng sững sờ.

 

Yết hầu Bùi Chiêu nghẹn :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mot-doi-lam-gui-chan-tam/7-hoan.html.]

 

“Cha… là nương ?”

 

Bùi Hoài Chi gật đầu:

 

“Ừ.”

 

“Nương trông… .”

 

“Là thể khỏe hẳn ?”

 

“Hẳn là , tĩnh dưỡng mấy năm nay.”

 

“Vậy chúng qua gặp nương…”

 

“Được.”

 

Hai định bước tới,

 

Đã nhanh hơn họ một bước.

 

Một nam t.ử tuấn lãng, mặc áo gấm xanh hồ.

 

Tay dắt một bé gái chừng ba bốn tuổi.

 

Mỉm bước lên phía .

 

“Nương t.ử —— và Miên Miên đến .”

 

“Cuối cùng cũng tìm nàng!”

 

Nam t.ử cúi , tự nhiên hôn nhẹ lên má Thẩm Dung Âm.

 

Gò má nàng đỏ, khẽ trách:

 

“Giữa chốn đông , còn thể thống gì.”

 

Nam t.ử lớn:

 

“Nương t.ử như , vì che giấu?”

 

“Ta cứ cho thiên hạ đều .”

 

“Nàng là phu nhân của .”

 

“Thôi nào, Phó đại chưởng quỹ.”

 

“Dù phường dệt gấm cũng là chỗ ngươi hùn vốn mở.”

 

“Đứng đắn chút .”

 

“Được , đều nương t.ử.”

 

Nam t.ử ôm eo nàng, định bước nội đường.

 

Khi Thẩm Dung Âm xoay , ánh mắt lướt qua hai cha con đờ ở xa.

 

Bùi Hoài Chi và Bùi Chiêu vô thức thẳng lưng.

 

Cứ tưởng nàng sẽ chào họ.

 

Không ngờ Thẩm Dung Âm chỉ khẽ gật đầu.

 

Ánh mắt bình thản như dưng.

 

Rồi bế bé gái phấn điêu ngọc trác .

 

Sánh vai cùng nam t.ử bước nội đường.

 

Cha con nhà họ Bùi sững sờ hồi lâu.

 

Mới sực nhớ đuổi theo.

 

đến cửa nội đường,

 

Mới đó là nhã gian dành cho khách quý.

 

Cần thẻ đối bài mới .

 

Bùi Hoài Chi ngoài cửa.

 

Trong mắt tràn đầy chua xót.

 

Hắn từng nghĩ,

 

Thẩm Dung Âm sẽ tái giá với khác.

 

Càng từng nghĩ,

 

Nàng đứa con mới.

 

Trong nhã gian, Thẩm Dung Âm lặng hồi lâu.

 

Trong đầu vẫn hiện lên dáng vẻ ngơ ngác của Bùi Chiêu.

 

Phó Cảnh Minh nhận nàng thất thần, nghiêng hỏi khẽ:

 

“Sao ?”

 

“Vừa … gặp cha con nhà họ Bùi.”

 

“Có gặp ?”

 

“Còn hai canh giờ nữa mới lên đường về.”

 

“Không cần.”

 

“Gặp cũng là chia tay.”

 

“Hà tất thừa thãi.”

 

nàng,

 

Những năm cha con họ cũng sống qua .

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Nàng nghĩ thêm nữa.

 

Chỉ chuyên tâm trêu đùa bé gái trong lòng.

 

Tiểu cô nương mềm mại ôm cổ nàng.

 

Hết tiếng đến tiếng khác gọi:

 

“Nương .”

 

Gọi đến ngọt cả lòng .

 

Thẩm Dung Âm bất giác mỉm .

 

Chân tâm quý giá đến .

 

Không thể phung phí nữa.

 

Những ngày an thật vất vả mới .

 

Đáng lẽ tâm giữ gìn.

 

-Hoàn-

 

Loading...