Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 603: Không Hổ Là Bảo Bối Của Ta, Đi Đến Đâu Cũng Là Thông Sát!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:46:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ nó~ Động một tí là mấy vạn chữ lót đáy! Hóa , đáp án của ngươi là lấy vạn chữ đơn vị ?

Ngôn Tiểu Ức lắc đầu nguầy nguậy: Không trả lời , vẫn là trả lời !

Cái căn bản chuẩn cho con .

Dứt khoát vung tay lên, xuống mấy chữ lớn tinh luyện câu hỏi: Vui vẻ là .

Trì Vũ phía đồng dạng cũng để chân ngôn bốn chữ: Liên quan rắm gì đến !

Lại lật , câu hỏi cũng trở nên càng ngày càng thái quá, hơn nữa động một tí là mấy vạn chữ lót đáy.

Khoảnh khắc , Ngôn Tiểu Ức bừng tỉnh hiểu , tại thời gian thi định là bảy ngày .

Đây là đến bài? Rõ ràng chính là đến sách mà!

Ta còn tin thực sự thể trả lời !

Cô cúi xuống, lén lút quét mắt xung quanh một vòng, ! Thật .

Gần như đều đang múa b.út thành văn, cán b.út vung lên bay lượn.

Viết bừa thôi! Ngôn Tiểu Ức trong lòng lạnh, phẩm đức cao thượng như cô, mới thèm đồng lưu hợp ô với những kẻ đó.

Hai tay chống cằm, về phía Tuyết Bảo cách đó xa.

Lãnh Thanh Tuyết khi nghiêm túc, tỏa một cỗ khí chất nữ cường nhân chốn công sở, phối hợp với tư thế chuẩn mực của mỹ nhân, càng càng mùi vị...

Ngôn Tiểu Ức nhếch miệng ngốc nghếch: “Ây da~ Không hổ là một nửa của , quả nhiên ưu tú!”

“Khụ~” Trên đài truyền đến một tiếng ho dài, “Nhắc nhở một một chút, đừng cứ chằm chằm khác, tròng mắt sắp rớt lên kìa! Thời gian nhiều, tranh thủ thời gian bài .”

Lãnh Thanh Tuyết lúc mới chú ý tới, nào đó đang giống như một tên ngốc cứ chằm chằm , mím môi một tiếng, trả cho cô một ánh mắt thâm tình, tiếp tục nghiêm túc bài.

Ngôn Tiểu Ức vẻ mặt bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt, buồn chán cô dứt khoát vẽ góc nghiêng của Tuyết Bảo lên chỗ trống bài thi.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, ngay lúc Ngôn Tiểu Ức đang vẽ hăng say, chợt một tiếng quát giận dữ: “Tên béo nhỏ ghế ba hàng thứ chín ! Ta chú ý ngươi lâu ! Dăm bảy lượt giở trò mờ ám, tình tiết cực kỳ tồi tệ!

Ngươi xem ngươi xem, điểm danh mà vẫn còn chép, quả thực coi lão phu gì! —— Người ! Kéo xuống cho , xử t.ử tại chỗ!”

Tên béo nhỏ lập tức sợ đến mức mặt mày xám xịt, ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống: “A , đừng... A!”

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, cứ thế dọa cho Ngôn Tiểu Ức giật nảy .

Ái chà, đây là chơi thật a! Mấy chục thanh đại đao c.h.é.m lên , trực tiếp lấy cái mạng nhỏ của .

Thử hỏi kỳ thi hard core như , ai còn dám gian lận?

Nhẹ nhàng g.i.ế.c c.h.ế.t một , mí mắt lão già cũng thèm chớp một cái: “Các ngươi tiếp tục bài, đừng để ảnh hưởng.”

Có vết xe đổ , hiện trường lập tức yên tĩnh ít.

Bảy ngày bảy đêm ngủ nghỉ bài cường độ cao, nếu như đặt ở thế giới hiện thực, phỏng chừng sẽ xảy án mạng.

Đương nhiên, ở đây cũng xảy án mạng. mệt c.h.ế.t, mà là vì gian lận đ.â.m c.h.ế.t.

“Boong~” Cùng với tiếng chuông vang lên, lão già thấp bé phụ trách giám thị dậy, “Được , thời gian khảo hạch hết, tất cả dừng b.út, yên tại chỗ đừng nhúc nhích.”

Nói xong, vung tay lên, bài thi bàn tất cả , tự động bay đến mặt lão.

Tốc độ chấm bài của lão già thể gọi là biến thái, chỉ đầy hai khắc đồng hồ, thành tích lò.

“Không tồi tồi, ngược mấy hạt giống , đương nhiên... Cũng vài con sâu rầu nồi canh! Dưới đây bắt đầu công bố thành tích!”

Lão già thấp bé cố ý hắng giọng một cái: “Người giành hạng nhất trong kỳ khảo hạch là —— Lãnh Thanh Tuyết! Mọi hãy dành tràng pháo tay cho cô !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-603-khong-ho-la-bao-boi-cua-ta-di-den-dau-cung-la-thong-sat.html.]

“Wuhu~~ Không hổ là bảo bối của , yêu ngươi!” Với tư cách là nhà, Ngôn Tiểu Ức lập tức giơ hai tay hai chân lên hoan hô cho cô.

Tuyết Bảo xứng đáng là cứu cực học bá, đến cũng là thông sát!

“Chúc mừng chúc mừng!” Trì Vũ đầu , chân thành bày tỏ lời chúc mừng.

“Ê, khiêm tốn khiêm tốn! Chẳng qua chỉ là thao tác cơ bản mà thôi.” Ngôn Tiểu Ức còn rạng rỡ hơn cả hoa, còn tưởng lấy hạng nhất là cô ~

“Yên lặng!” Lão già thấp bé xua xua tay, tiếp tục công bố, “Hạng hai hai đồng hạng, lượt là Hồng Lăng và Ly Nguyệt!”

“Tốt!” Ngôn Tiểu Ức lập tức vỗ tay chúc mừng.

“Hạng ba, Ôn Ly, T.ử Tô.”

Ngôn Tiểu Ức: “Lợi hại!”

Không hổ là Nhị sư tỷ nhà , còn A T.ử cũng cừ, tiểu gia hỏa do Tuyết Bảo dẫn dắt quả nhiên phi phàm.

“Hạng tư, Sở Thiên Bổng...”

Ngôn Tiểu Ức bĩu môi: Đồ nhà quê từ chui , tên là một tên pháo hôi, thành tích chắc chắn là chép !

Một đến cuối cùng, ánh mắt lão già thấp bé quét qua đám đông: “Cuối cùng, Ngôn Tiểu Ức và Trì Vũ là hai vị đại thần nào? Phiền lên, để lão phu hảo hảo xem!”

“Ta!” Hai điểm danh quang vinh dậy.

“Còn hổ mà thừa nhận, đều cảm thấy hổ cho các ngươi!” Lão già thấp bé nặng nề đập bàn một cái, hận sắt thành thép răn dạy, “Trọn vẹn bảy ngày, bảy ngày a! Hai các ngươi mà một câu hỏi cũng trả lời !

Một vẽ tranh bài thi, một gấp bài thi thành máy bay giấy! Hai các ngươi là đứa trẻ lên ba ? Tâm trí ham chơi lớn như ! Với thái độ của các ngươi, còn tu tiên cái gì?

Đừng trách lão đầu t.ử lời khó ! Trước một đồ , giống hệt như các ngươi, quả thực nghịch ngợm c.h.ế.t! hiện tại là đại lão cấp bậc Chuẩn Tiên Vương, lý đây?”

Ngôn Tiểu Ức, Trì Vũ: “...” Cho nên, ông đây là đang quất roi ngược chúng ?

“Thôi bỏ , khảo hạch đến đây là kết thúc! Các ngươi cứ ở tại chỗ , đừng lung tung, của hai đại tiên cung lập tức đến ngay.”

Hai đại tiên cung, lượt là Ngọc Tiêu Tiên Cung và Bích Trì Tiên Cung.

Cũng là hai thế lực lớn nhất của phiến tiên vực .

Vốn dĩ còn một Chiết Nguyệt Tiên Cung, nhưng mấy năm , gặp một trận hạo kiếp, hiện nay triệt để suy tàn, biến thành nơi ma vật chiếm cứ.

Không bao lâu, của hai đại tiên cung, đạp tường vân từ hai hướng khác bay tới.

Người đến của Ngọc Tiêu Tiên Cung là một lão già béo phì mặt cóc, gọi là Hư Dương lão đạo. Mắt lão già híp thành một đường chỉ, mặt luôn nở nụ , thoáng qua, mang đến cho một loại cảm giác tiếu lý tàng đao.

đến của Bích Trì Tiên Cung thì là một lão bà hói đầu tướng mạo chua ngoa, tên là Huyễn Âm lão cô. Giữa trán bà điểm một nốt chu sa, mặt kéo dài hơn cả con lừa, giống như ai đào mả tổ nhà bà , một cái là dễ chung đụng.

Cùng lúc hạ cánh, Huyễn Âm lão cô dẫn đầu mở miệng: “Hư Dương lão đạo, ông vẫn c.h.ế.t ?”

Hư Dương lão đạo điểm danh vểnh miệng lên: “Hừ! Bà đều còn sống sờ sờ đó, lão phu thể bà một bước ?”

Hai gặp mặt, liền mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g mười phần, từ đó khó để , quan hệ giữa hai đại tiên cung chắc hẳn hòa hợp cho lắm.

Chỉ sợ hai một lời hợp liền động thủ, lão già thấp bé phụ trách khảo hạch lập tức tiến lên hòa giải: “Mọi đều là tiên hữu, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, hai vị ngàn vạn đừng sứt mẻ hòa khí, vẫn là mau ch.óng theo quy trình !”

“Hừ~” Hư Dương lão đạo nhẹ nhàng vung ống tay áo, “Ta cũng lười tính toán với loại tố chất thấp kém như bà . Theo thông lệ, mười đầu kỳ khảo hạch , đều nên thuộc về Ngọc Tiêu Tiên Cung .”

Huyễn Âm lão cô lạnh một tiếng: “Đừng quên mười cuối, cũng là của Ngọc Tiêu Tiên Cung ông!”

“Ta cần bà nhắc nhở ?” Hư Dương lão đạo trợn trắng mắt, bước lên một bước, “Người đến tên, đều đến chỗ . —— Lãnh Thanh Tuyết, Hồng Lăng, Ly Nguyệt, T.ử Tô... Cuối cùng là Thạch Vân, Bạch Tuyết, Bạch Khả, Ngôn Tiểu Ức, Trì Vũ.”

 

 

Loading...