Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 168: Có Việc Thì Ngôn Phúc Quý Nhi, Không Việc Thì Tuyết Bảo Bối?
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:32:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọn đến Tiểu Trúc Phong?
Lãnh Thanh Tuyết suy nghĩ một lát, lập tức đưa câu trả lời: “…Ta xem xét ! Ta nhé, mai gặp.”
Sau khi chia tay, đến cửa động phủ, T.ử Tô chạy tới đón, trong tay còn cầm một phong thư.
“A Tuyết tỷ tỷ, đây là một vị sư gửi đến, dặn nhất định giao tận tay tỷ.”
Nhìn dấu ấn hình hoa băng phong thư, Lãnh Thanh Tuyết khẽ nhíu mày.
Là thư từ Hàn Băng Cốc!
Mở xem, thì là lão Cốc chủ bệnh cũ tái phát, đang nguy kịch.
Ở Hàn Băng Cốc, ngoài cô cô Băng Dao , vị lão Cốc chủ cũng đối xử với cô như cháu gái ruột.
“Xem , về một chuyến.”
Suy nghĩ một lát, cô lập tức đến động phủ của sư tôn Huyền Thiên Cơ, kể rõ ngọn ngành.
Huyền Thiên Cơ , liền tỏ thái độ: “Chịu ơn khác, tự nhiên báo đáp! Có cần gì, con cứ với vi sư.”
Lãnh Thanh Tuyết lắc đầu: “Không ạ.”
“Vậy con định khi nào lên đường?”
“Trong hai ngày ạ! Càng nhanh càng !”
“Được, đến lúc đó vi sư sẽ đích tiễn con.” Dừng một chút, Huyền Thiên Cơ thuận miệng hỏi một câu, “Chuyện , con cho Tiểu Ức ?”
“Chưa ạ.” Lãnh Thanh Tuyết tạm thời nghĩ nên với cô thế nào.
Lão già khẽ : “Trước khi , vẫn nên bàn bạc với nó một chút! Nha đầu đó nhiều mưu mẹo, thể giúp gì cho con.”
“Vâng, t.ử xin cáo lui!”
“Đi !”
Khi trở về động phủ, thấy bóng dáng T.ử Tô , chắc là chạy đến Tiểu Trúc Phong !
Sự thật đúng là như , lúc T.ử Tô đang ghế, nhai linh thực, ba la ba la kể những gì .
Bạch Khả , lập tức phấn chấn hẳn lên: “Tốt quá! Chúng cũng xuống núi cùng tỷ !”
Có thể thấy, việc học , cô một ngày cũng .
T.ử Tô cũng gật đầu lia lịa: “ , Tiểu Ức tỷ tỷ, các tỷ cũng cùng ! Đông mới vui!”
Ngôn Tiểu Ức định trả lời, một giọng từ cửa truyền đến: “Chỉ sợ , hai ngươi xa .”
Người đến chính là Vân Điệp, lưng bà còn hai nữ t.ử vóc dáng nhỏ nhắn, buộc tóc hai b.í.m.
Hai chỉ vóc dáng tương tự, kiểu tóc giống , mà ngay cả khuôn mặt cũng như đúc từ một khuôn, rõ ràng là một cặp song sinh.
Thấy Ngôn nào đó, hai chị em lập tức tiến lên hành lễ: “Tiểu thư!”
“Sao các ngươi đến đây?” Hai Ngôn Tiểu Ức chút ấn tượng, là một cặp chị em ám vệ trướng lão điệp.
Chị tên Ngôn Điềm, em tên Ngôn Mật.
Lúc là do nguyên chủ khi dạo chợ nô lệ mua họ về, ngay cả tên cũng là do nguyên chủ đặt cho họ.
Điềm Điềm Mật Mật, ngụ ý cần chịu khổ nữa.
Chỉ riêng điểm , Ngôn Tiểu Ức cảm thấy nguyên chủ cũng coi như một việc , đáng biểu dương.
Ngôn Điềm cẩn thận lấy một phong thư từ trong lòng, cung kính đưa lên: “Gia chủ lúc dặn, bảo chúng giao phong thư tận tay ngài.”
Trên phong bì mấy chữ lớn: Gửi ngoan bảo nhà .
“Đi ?” Ngôn Tiểu Ức lẳng lặng nhận lấy thư, mở mặt :
“Ngoan bảo của , khi con thấy phong thư , lão điệp còn ở thế giới nữa — đừng nghĩ bậy nhé! Là đến một vị diện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-168-co-viec-thi-ngon-phuc-quy-nhi-khong-viec-thi-tuyet-bao-boi.html.]
Bấy lâu nay, thể để con cảm nhận tình thương của , cha hổ thẹn! Đừng trách nương của con, bà yêu con! Thật đó! Chỉ vì một lý do, bất đắc dĩ mới xa chúng .
Bây giờ con lớn, sư tôn sư nương và đồng môn cũng yêu thương con, lão điệp vui mừng, cảm ơn họ. Có họ ở đó, cũng thể yên tâm .
Ta cũng đến lúc, tìm cho con tình thương của xa cách bấy lâu. Đừng lo cho , tin rằng nhanh cả nhà chúng sẽ đoàn tụ!
— , hậu sơn của Ngôn gia, chính là nơi con hồi nhỏ thường đến chơi, thứ quan trọng mà mẫu con để cho con! nhớ kỹ, chỉ khi tu vi của con đạt đến Kim Đan cảnh, mới thể mở cấm chế! Tuyệt đối cậy mạnh!
Cuối cùng, ngoan bảo của , lão điệp yêu con! Những ngày ở đây, nhất định chăm sóc cho bản ! Không nhè nhé, mỗi ngày đều vui vẻ.
— Chỗ ký tên chữ ký, mà vẽ một con hổ lớn uy mãnh.”
Đọc xong, Ngôn Tiểu Ức chỉ cảm thấy mắt cay cay.
“Tiểu sư , đây ôm nào!” Lục sư tỷ lập tức tiến lên ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.
“Ta !” Ngôn Tiểu Ức gượng hai tiếng, dụi mắt, “Chỉ là cát bay mắt thôi.”
“Tiểu thư, đây là chìa khóa mở cấm chế hậu sơn.” Ngôn Điềm đưa chìa khóa lên, , “Gia chủ dặn, chúng sẽ ở bên cạnh tiểu thư! Luôn bảo vệ an cho ngài.”
Hai tỷ đều tu vi Nguyên Anh tam tầng, theo gia chủ bôn ba nhiều năm, thực lực thể xem thường.
“Vậy… cảm ơn các ngươi.” Ngôn Tiểu Ức mỉm gật đầu với hai .
“Tiểu thư cần khách sáo! Có cần gì, cứ việc phân phó. Ngoài , còn một chuyện, nên ?”
“Ngươi .”
Ngôn Điềm: “ thấy tu vi của tiểu thư đột phá Kim Đan cảnh, vẫn nên sớm trở về lấy đồ . Trong gia tộc, vẫn còn ít đang ngấm ngầm nhòm ngó nó!”
Ngôn Mật phụ họa: “Tỷ tỷ đúng, tiểu thư sớm tính toán, để tránh đêm dài lắm mộng.”
“Ta hiểu .” Ngôn Tiểu Ức gật đầu, ngoài.
Nàng vẫn xuất hiện, chắc hẳn lúc vẫn đang dọn dẹp trong động phủ!
Trong nguyên tác, cũng đoạn nữ chính trở về Hàn Băng Cốc, nhưng… hình như thuận lợi cho lắm! Mặc dù cốt truyện rối loạn, nhưng vẫn nhắc nhở nàng một chút.
Suy nghĩ một lát, nàng dứt khoát cũng trở về động phủ, lưu loát một bài văn nhỏ.
Đêm đó, ai ngủ ngon.
Trời tờ mờ sáng, Lãnh Thanh Tuyết xuất hiện bên ngoài động phủ của cô.
Ngay lúc cô chuẩn tiến lên gõ cửa động phủ, một giọng lười biếng từ phía truyền đến: “Ta còn tưởng ngươi đến chứ~”
Quay , quả nhiên thấy Ngôn Tiểu Ức đang mỉm phía .
Lãnh Thanh Tuyết cúi đầu tiến lên: “Cái đó… đến để từ biệt.”
“Ừm, .” Ngôn Tiểu Ức gật đầu, một động tác mời, “Thời gian còn sớm, trong uống chén thế nào?”
“Được.” Lãnh Thanh Tuyết vui vẻ đồng ý, theo cô bước động phủ.
Hai đối diện , mắt to trừng mắt nhỏ.
Một lát , Lãnh Thanh Tuyết nhịn lên tiếng : “Ngươi uống ?”
“ ! Ta đây , đang đợi ngươi đến pha ?”
Lãnh Thanh Tuyết: “…” Vậy, đây là ai đãi ai?
Thôi ! Trước khi , cứ chiều cô một .
Ngay lúc cô chuẩn dậy, Ngôn Tiểu Ức đột nhiên ha hả: “Đùa ngươi thôi! Chuyện , thể để ngươi ? Ngươi , Ngôn! Phúc! Quý! Nhi!”
Hay lắm! là việc thì Ngôn Phúc Quý Nhi, việc thì Tuyết Bảo bối!
Người , còn tưởng là con trai lớn của hai các ngươi sinh chứ!
Ngôn Phúc Quý Nhi thấy tiếng gọi liền lẳng lặng hiện , ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ, cốt khí mà .