Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-04-07 08:58:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người nọ thử ngửi ngửi, lắc đầu: “Không , chỉ ngửi thấy hai mùi đó. Giờ thì ngay cả mùi nước hoa cũng nhạt nhiều . Chỉ còn mùi m.á.u tanh nồng nặc. Oẹ!”

 

Nói , đó chạy bên cạnh nôn khan vài tiếng, một lát , đeo khẩu trang lên, tới : “Ngày thường đeo khẩu trang thấy gì, lúc nãy cố ngửi, thật sự chịu nổi.”

 

Lâm Khiêm vỗ vỗ vai : “Vất vả .”

 

Nói xong, cúi đầu dùng mũi cảm nhận một chút. Không sai, đúng là ngửi thấy mùi . Là một mùi tanh, nhưng khác với mùi m.á.u, mà là vị mằn mặn của mùi cá.

 

Chỉ là, là vì khi c.h.ế.t chợ hải sản, là vì ăn cá.

 

Những điều , đều chờ kết quả giám định của khoa giám định mới .

 

Mà bên , khi Giang Nhiên từ tầng xuống đến tầng hai, chuông tan học đột nhiên vang lên. Vốn dĩ Giang Nhiên để trong lòng, nhưng khi đến đại sảnh, đột nhiên một sinh viên từ lưng gọi một tiếng.

 

“Giang Nhiên?”

 

Giang Nhiên thấy tên , theo bản năng liền đầu .

 

Nếu Giang Nhiên tiếp theo sẽ vây khốn ở Đại học Ninh thị , nhất định sẽ đầu . Đáng tiếc, cuộc đời nếu.

 

Bạn học gọi Giang Nhiên thấy đầu, lập tức kích động che miệng hét lên: “A a a, đúng là Giang Nhiên thật kìa!”

 

Các sinh viên từ phòng học bên cạnh , cũng lập tức sang. Cái thì thôi , nhiều đều nhận Giang Nhiên.

 

Chuyện thật cũng tại Giang Nhiên quá sơ suất. Lúc nãy lầu là cảnh sát, ít theo đuổi thần tượng. đám sinh viên thì khác, nhiều là fan cứng của Giang Nhiên. Có thể , Giang Nhiên dù hóa thành tro họ cũng nhận , huống chi chỉ là một bóng lưng?

 

Giang Nhiên lúc cũng , mà cũng xong, rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Nhìn các sinh viên vây quanh ngày càng đông, Giang Nhiên vẫn quyết định chạy: “À, các bạn học, các bạn mau lớp , nhanh học . còn cảnh , hôm khác gặp nhé ~”

 

Tuy nhiên, rõ ràng Giang Nhiên xem nhẹ sự nhiệt tình của các fan, cũng xem nhẹ lượng của họ.

 

Đây lúc là giờ nghỉ 10 phút giữa hai tiết học, nên nhiều đang rảnh rỗi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/moi-lan-tinh-day-deu-o-hien-truong-vu-an/chuong-81.html.]

 

Tuy những ban đầu chen lấn Giang Nhiên, kéo , nhưng họ cứ vây c.h.ặ.t ở bốn phía, cầm điện thoại chụp ảnh ngừng.

 

Rất nhanh, Giang Nhiên ở Đại học Ninh thị trở thành một hàng dài...

 

Lấy trung tâm, xung quanh ngày càng nhiều, hàng ngũ cũng ngày càng dài, bước chân của cũng ngày càng nhỏ . Hơn nữa, còn thường xuyên nhân cơ hội kéo áo, sờ tay .

 

Giang Nhiên tuy chút thoải mái, nhưng lúc cũng tiện gì, dù thì họ cũng chắc .

 

Anh mới tìm cơ hội gọi điện cho trợ lý Tiểu Điền, nhưng e là trong thời gian ngắn Tiểu Điền cũng thể từ phim trường chạy tới . Cho nên, đám đông đen nghịt, chỉ thể cầu nguyện chuông lớp mau vang lên, bảo an trường học mau đến duy trì trật tự.

 

Cũng may, bản nhạc "Thư gửi Elise" mà Giang Nhiên vẫn luôn thấy như ác mộng cuối cùng cũng vang lên trong lời cầu nguyện của . Rất nhiều khi rối rắm một hồi, nhanh ch.óng chạy về phòng học. , vẫn còn một buổi sáng tiết, cứ thế vây quanh Giang Nhiên.

 

Đồng thời, đáng sợ hơn là, chuyện Giang Nhiên xuất hiện ở Đại học Ninh thị truyền lên diễn đàn của trường và cả Weibo. Vì , càng ngày càng nhiều sinh viên tiết học bắt đầu lùng sục khắp trường để tìm tung tích Giang Nhiên.

 

Đương nhiên, Giang Nhiên dễ tìm, cứ xem chỗ nào đông nhất, thì ở đó Giang Nhiên.

 

Giang Nhiên quanh bốn phía, đang cảm thấy bất lực thì đột nhiên, phía vang lên tiếng còi xe cảnh sát.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mọi thấy tiếng còi, đều theo bản năng giữ im lặng, dạt nhường đường.

 

Chỉ thấy từng chiếc xe cảnh sát lái qua, chiếc xe jeep cuối cùng dừng ngay mặt Giang Nhiên.

 

Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống một khe hở, một giọng thanh lãnh vang lên: “Lên xe.”

 

Giang Nhiên chỉ cần giọng là thể đoán đối phương là ai. Giọng như tiếng trời ngoài Lâm Khiêm thì còn ai khác. Cho nên, nhân lúc các sinh viên xung quanh còn phản ứng kịp, lập tức leo lên xe.

 

Chờ xe cuối cùng cũng rời khỏi Đại học Ninh thị, Giang Nhiên tháo khẩu trang, thở phào một thật mạnh: “Cảm ơn, cảnh sát Lâm.”

 

“Không gì, bảo vệ cung cấp tin là việc chúng nên .”

 

 

 

 

Loading...