Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-04-07 09:57:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cứ yên tâm dưỡng thương, đợi chúng bắt hung thủ, tiền t.h.u.ố.c men của sẽ thanh toán.” Lâm Khiêm .

 

Mí mắt Lý Vĩnh Hoa giật giật, nhưng cuối cùng vẫn mở , chỉ là nước mắt nơi khóe mi càng chảy nhiều hơn.

 

lúc , máy điện tâm đồ đột nhiên vang lên tiếng bíp bíp cảnh báo.

 

Lâm Khiêm vội vàng nhấn nút khẩn cấp, gọi y tá và bác sĩ.

 

Sau nửa giờ cấp cứu, Lý Vĩnh Hoa mới cứu trở về.

 

Lâm Khiêm bên cạnh chứng kiến bộ quá trình, tim cũng thót lên lặn xuống theo cái máy điện tâm đồ. May mắn, kết quả cuối cùng vẫn .

 

Ra khỏi phòng bệnh, Lâm Khiêm hiếm khi văng tục với hai viên cảnh sát: “Hạn chế nhà bọn họ thăm bệnh nhân, một ngày một là đủ , nhiều nhất năm phút thì bảo họ biến .”

 

“Rõ!”

 

Dặn dò xong, Lâm Khiêm đến quầy y tá hỏi thăm tình hình.

 

“Chào cô.” Lâm Khiêm đưa thẻ cảnh sát của .

 

Lâm Khiêm hỏi: “Tiền t.h.u.ố.c men của Lý Vĩnh Hoa còn đóng ?”

 

Nhắc đến vấn đề , sắc mặt cô y tá chút đổi: “Đã nợ bệnh viện hai ba vạn , nếu đóng nữa e là... Người nhà họ đều là dân quê bình thường, gánh nổi khoản viện phí lớn như . Tiền đó hình như cũng là vay mượn của họ hàng làng xóm. Ai, xem cái thời buổi , bọn g.i.ế.c đáng c.h.ế.t đến thế?”

 

Nghe những lời , lòng Lâm Khiêm cũng trĩu nặng. Anh im lặng một lúc hỏi: “Văn phòng lãnh đạo của các cô ở ?”

 

Cô y tá liền chỉ đường cho Lâm Khiêm.

 

Từ bệnh viện , Lâm Khiêm trở về cục cảnh sát.

 

Về phía Giang Nhiên, cả ngày hôm đó đều cảm thấy hoảng hốt. Cảm giác giống như lúc nhận cảnh báo đó, mà là một sự bồn chồn thể diễn tả. Cứ như thể sắp chuyện gì đó quan trọng xảy .

 

Miên man suy nghĩ, một ngày cứ thế trôi qua, màn đêm cuối cùng cũng buông xuống.

 

Hơn 10 giờ tối, Lâm Khiêm sắp xếp thỏa vị trí, bắt xe đến khách sạn nơi Giang Nhiên đang ở.

 

Giang Nhiên căng thẳng cả ngày, nhưng ban ngày sợ ảnh hưởng đến công việc của Lâm Khiêm nên dám gọi điện. Lúc , thấy đến, lập tức thấy an tâm.

 

Tắm rửa xong, giường, Lâm Khiêm : “Anh xem, cứ thấy trong lòng bất an thế nào .”

 

Lâm Khiêm nghi hoặc ngẩng lên : “Hử?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/moi-lan-tinh-day-deu-o-hien-truong-vu-an/chuong-111.html.]

 

cứ cảm giác tối nay sẽ chuyện gì đó xảy ... Hồi lúc thi bét lớp cũng cảm giác , kết quả là, về nhà ba đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.” Giang Nhiên với giọng nặng trĩu.

 

Lâm Khiêm thấy bộ dạng như gặp đại địch của Giang Nhiên, xoa dịu cảm xúc căng thẳng của một chút, bèn : “Đứng bét lớp? Sao nhớ fan của bảo là học bá* mà.” (*Học bá: từ lóng tiếng Trung chỉ học sinh cực kỳ giỏi, đầu.)

 

Quả nhiên, sự chú ý của Giang Nhiên lập tức kéo : “Đó là chuyện hồi nhỏ! Hồi đó học hành nghiêm túc nên mới bét lớp, chứ thông minh lắm đấy!”

 

“Ừ, đúng là... thông minh.” Ánh mắt Lâm Khiêm đảo qua Giang Nhiên một lượt, thản nhiên .

 

“Này, cái giọng điệu tin tưởng đó của ý gì?” Giang Nhiên bất mãn.

 

Nói , mắt Giang Nhiên đột nhiên sáng lên, trêu chọc: “Khoan , lên mạng tìm thông tin về ? Còn là học bá? Xem cảnh sát Lâm đây quan tâm nha!”

 

Lâm Khiêm thở dài một : “Hết cách, trí nhớ quá thôi. Lần lúc bắt , liếc qua hồ sơ của một cái là nhớ luôn. À, đúng , thông tin của ai xem một cũng đều nhớ kỹ, riêng gì .”

 

Giang Nhiên Lâm Khiêm , sắc mặt càng lúc càng đen.

 

Hai chuyện phiếm một lúc, nhanh đến 12 giờ.

 

hôm nay chắc chắn sẽ dịch chuyển, Giang Nhiên căng thẳng đến mức ngủ . Lâm Khiêm cũng .

 

Tắt đèn, cả hai cùng giường, một sợi dây thừng màu đỏ, một đầu buộc Giang Nhiên, một đầu buộc Lâm Khiêm.

 

Cả hai đều im lặng, nhưng đều mở to mắt, ai ngủ. Không khí tỏa một sự yên tĩnh đến quỷ dị.

 

Đột nhiên, một tràng chuông điện thoại dồn dập vang lên.

 

Lâm Khiêm lập tức chộp lấy điện thoại bắt máy.

 

“Sếp, , mặt nạ dưỡng khí của Lý Vĩnh Hoa phá hỏng, ông sắp qua khỏi !” Giọng Trương Hiểu Hiểu từ đầu dây bên truyền đến.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Trong gian tĩnh lặng, Giang Nhiên cũng rõ. Cậu lập tức bật dậy, thuận tay mở đèn lên.

 

“Hung thủ tay ?” Thấy Lâm Khiêm cúp máy, Giang Nhiên hỏi.

 

Lâm Khiêm gật đầu: “ , tay .”

 

Nói xong, Lâm Khiêm chuẩn rời . Tay chạm sợi dây thừng màu đỏ thì sững .

 

 

 

 

Loading...