Mở tiệm điểm tâm trong truyện niên đại - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-03-18 05:36:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Tuyết lúc đang vô cùng mong ngóng thư ký Hàn kết thúc cuộc họp sớm, xuống nhà hàng thấy họ sẽ lập tức lên phòng tìm. niềm hy vọng đó sụp đổ khi thấy cánh cửa phòng của họ.

 

Chẳng một bóng đó.

 

Hà Kiệt quẹt thẻ thuận lợi, mở tung cánh cửa. Đập mắt là một phòng khách rộng thênh thang. Dưới đất vứt ngổn ngang vô túi mua sắm, cùng những hộp giày kịp dọn dẹp.

 

Hà Kiệt kiểm tra từng phòng một, xác nhận ai.

 

Cậu hiệu cho Vương Hải ném hai họ lên sofa, đó tới chiếc máy hát đĩa than bên cạnh. Cậu vặn vẹo tùy tiện vài cái, tức thì căn phòng vang lên tiếng nhạc du dương.

 

Vương Hải ngả chiếc ghế sofa đơn, duỗi thẳng hai chân đặt lên bàn , giọng điệu khinh bỉ:

 

"Lão già cũng thú vị thật đấy. Rõ ràng mang trong dòng m.á.u Trung Hoa mà cái thứ nhạc tây lai . Chả trách là một kẻ hèn nhát."

 

Hà Kiệt bước tới, giật chiếc cà vạt và khăn lụa khỏi miệng họ.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Cậu lùi vài bước, lên bàn , ánh mắt đăm đăm chằm chằm Chu Lâu Minh.

 

Vương Hải cũng dậy, chọn một quả táo từ đĩa trái cây bàn , dùng chính con d.a.o gập nãy gọt vỏ.

 

Chu Lâu Minh thừa tình thế hiện tại đang bất lợi cho . Lão gượng lấy lòng: "Không các vị bao nhiêu tiền? Chỉ cần trong khả năng, nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu của các vị."

 

Động tác của lão quá đỗi tự nhiên, kể cả nụ gượng môi. Hà Kiệt thấy chút sợ hãi nào trong mắt lão.

 

Dường như, lão như bao nhiêu .

 

Hà Kiệt cố nén sự chán ghét trong lòng. Cậu nhắm mắt , mở , Chu Lâu Minh bằng ánh mắt lạnh nhạt.

 

" đến để lấy thứ thuộc về ."

 

 

 

Chu Lâu Minh sự thù hận trong ánh mắt Hà Kiệt, ngay lập tức lão hiểu , kẻ đến đây vì tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mo-tiem-diem-tam-trong-truyen-nien-dai/chuong-395.html.]

Còn về "thứ thuộc về " mà , Chu Lâu Minh chút khó hiểu.

 

"Cậu nhầm lẫn gì , từ nước ngoài trở về, từng gặp . Chỗ thể giữ đồ của ?"

 

Chu Lâu Minh dứt lời, liền nhận thấy ánh mắt của thanh niên mặt trở nên sắc lẹm hơn.

 

Dương Tuyết bên cạnh cũng kìm lên tiếng đe dọa: " cảnh cáo các , xin đểu thì lấy tiền mau cút . Lát nữa vệ sĩ của chúng phát hiện chuyện chẳng lành, đến lúc đó các chạy cũng thoát . khuyên các đừng rượu mời uống thích uống rượu phạt!"

 

Cô ả dứt lời, Vương Hải đang ghế sofa đơn lập tức dậy, đá văng hộp giày bàn . Hắn Dương Tuyết với ánh mắt đầy cảnh cáo, đồng thời cắm phập con d.a.o gập quả táo gọt xong vỏ, dùng sức cổ tay một chút, quả táo lập tức tách đôi.

 

Dương Tuyết theo phản xạ co rúm , sợ hãi nhích sát Chu Lâu Minh, dám ho he nửa lời.

 

Đột nhiên, trong phòng vang lên tiếng lạnh của Hà Kiệt. Cậu chằm chằm Chu Lâu Minh như một bóng ma, cất giọng lạnh lẽo: "Hừ, ông cũng đúng, chúng quả thực từng gặp mặt. ông nợ nhiều. Hảo tâm nhắc nhở ông một chút, họ Hà."

 

Nói xong, chớp mắt quan sát Chu Lâu Minh. Trong một thời gian ngắn ngủi, chứng kiến khuôn mặt đẫm mồ hôi lạnh của lão lượt trải qua các cung bậc cảm xúc: suy tư, kinh hoàng và dám tin.

 

Chu Lâu Minh Hà Kiệt từ xuống . Thông tin đến quá đột ngột khiến lão nhất thời thể tiêu hóa nổi.

 

Lão há miệng, định thì cảm giác như môi lưỡi cứng đờ. Giây tiếp theo, một cơn đau truyền đến từ đầu lưỡi, Chu Lâu Minh nếm vị tanh của m.á.u, nhưng lão dường như hề .

 

"Cậu... Con năm nay bao nhiêu tuổi ?" Lão hỏi bằng giọng khàn khàn, âm điệu xen lẫn chút run rẩy và cả sự kỳ vọng mà ngay chính lão cũng nhận .

 

Hà Kiệt lão bằng ánh mắt lạnh lùng, khinh bỉ : "Liên quan ch.ó gì đến ông."

 

"Nếu ông đoán lai lịch của , cũng thẳng luôn. Hôm nay chỉ lấy công thức bí truyền của Tiệm bánh Ảnh Gia. Đó là tài sản của nhà họ Hà, ông xứng đáng giữ nó."

 

Chu Lâu Minh ngây dại khuôn mặt Hà Kiệt, cứ như kẻ mất hồn, miệng lẩm bẩm: "Giống, giống thật đấy. Đôi mắt của con giống hệt cô ."

 

Hà Kiệt thấy hai chữ "cô ", lập tức nổi trận lôi đình. Cậu lao tới túm lấy cổ áo Chu Lâu Minh, giật mạnh lão về phía .

 

"Không cho phép ông nhắc đến bất cứ chữ nào liên quan đến . Cái đồ vong ân bội nghĩa, kẻ cặn bã đê tiện vô liêm sỉ nhà ông, ông xứng!"

 

 

 

 

Loading...