Minh Châu Lạc Lối - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-25 11:33:06
Lượt xem: 331

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cổng viện vang lên tiếng động.

 

Lục Thập An đặt cây trường thương trong tay xuống, nhíu mày bước tới.

“Không chứ, vẫn xong ?”

 

“Đừng!” Ta vội vàng buông việc đang giúp Lục Mẫu , đuổi theo.

 

Lục Thập An vẻ mất kiên nhẫn.

 

Hiện tại càng ngày càng phản đối sự xuất hiện của Chu Thư Hành, tuyệt đối để và Chu Thư Hành gặp riêng, thậm chí còn cảm giác hoảng loạn, sợ sẽ lừa mất một ngày nào đó.

 

Ta mím môi cảm thấy hài lòng, nhưng vì sợ tính kế, vẫn vội vàng ngăn .

 

“Thằng nhãi gõ cửa gõ mười năm , thấy phiền phức !”

 

Thoáng chốc mười năm , cũng mười bảy tuổi.

 

Việc trong cung đến là sự việc của năm nay.

 

Lục Thập An tòng quân sáu năm .

 

Thỉnh thoảng giữa chừng sẽ trở về thăm nhà.

 

Hiện giờ là Giáo úy.

 

Ta nhớ kiếp thăng Tướng quân, là khi công chúa trở về cung nửa năm.

 

Mấy ngày nay trở về thăm nhà.

“Huynh a, mấy năm nay ở nhà ít, chuyện ?”

 

Lục Thập An đắc ý liếc trong phòng.

“Đó là đương nhiên, Nương mỗi gửi thư đều kể cho . Ta chỉ đang nín một , chờ trở về tìm tính sổ thôi.”

 

“Muội cứ yên tâm, đợi giặc Kim đầu hàng, sẽ đón và Nương , chúng rời khỏi nơi .”

 

Ta gật đầu.

hiện giờ trong quân, quan chức, tiện xảy xung đột với khác. 

Huynh cứ yên tâm, lừa .”

 

Ta một bước, mở cửa .

 

Thấy Lục Thập An ở nhà, ngẩn một lát.

 

Sau đó liền hừ lạnh một tiếng: “Võ phu.”

 

“Chu Thư Hành, thận trọng lời

Thập An ca ca là Đại hùng đỉnh thiên lập địa, nếu như Thập An ca ca ở tuyến đầu liều c.h.ế.t, nhà ngươi sớm rơi tay kẻ địch , cũng thật khó cho ngươi còn cơ hội ở đây mà chế giễu hùng.”

 

Chu Thư Hành chút phẫn nộ .

“Hắn rốt cuộc cái gì ?! Ngươi vì cớ gì luôn đỡ cho ?! Người cứu ngươi về ban đầu là

Ta vốn đuổi ngươi , là ngươi tự theo

Sau lữa yêu cầu ngươi về cùng , là ngươi tự chịu!”

 

“Ta dốc hết tâm sức để lấy lòng, hết mực coi trọng ngươi, cớ trong mắt ngươi đáng sợ như rắn rết!”

“Vãn Ngâm, rốt cuộc sai điều gì!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/minh-chau-lac-loi/5.html.]

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta lùi vài bước.

“Ta chính là chịu, thì chứ? Ban đầu tận tai ngươi coi là phiền phức, thấy học văn tệ, về. 

Mẫu ngươi rõ ràng sẽ cho học đường, ngươi chỉ trở về bạn cho ngươi, dạy ngươi văn thơ. 

Là Lục Đại nương luôn cung cấp cho đến học đường. 

Quân phí bao năm của Thập An ca ca đều gửi hết về, để đàn cầm vẽ tranh , sách luyện chữ . Ta đỡ cho , chẳng lẽ cho ngươi ?”

 

Lục Thập An dỗ dành thì vui vẻ.

“Cũng ... cũng như . Muội về nhà với , những điều đều là đương nhiên .”

 

Ta thẳng Chu Thư Hành.

 

Cho nên a, chỉ một câu ' cứu ngươi về', coi là ân tình mà thủ thỉ bên tai mười năm. 

 

Mà Lục Thập An cảm thấy việc hy sinh cho là điều hiển nhiên, từng cầu báo đáp.

 

Sự khác biệt rõ ràng.

 

Từ xa bỗng vang lên tiếng pháo hoa .

 

Tô Vân Khanh nhấc váy chạy đến, vẻ mặt vui mừng che giấu nổi.

 

“Báo ... báo hỷ tới! A Hành ca ca, đỗ Trạng nguyên !”

 

Chu Thư Hành kích động đến mức hốc mắt đỏ lên.

 

Ngay đó, lẳng lặng chằm chằm , ánh mắt cầu xin và phẫn nộ ban đầu biến mất, đó là sự kiêu ngạo và cao quý .

 

Hắn gần như xuống mà dụ dỗ, chậm rãi lên tiếng.

“Ngươi từng, hối hận ?”

 

Ta lùi một bước trong ánh mắt mong chờ của .

 

Điều đáp , là cánh cửa viện vô tình đóng .

 

Tô Vân Khanh ngoài cửa vẫn đang nũng nịu.

“A Hành ca ca, chúng đừng để ý đến nàng nữa, mau thôi.”

 

Quân tình khẩn cấp, Lục Thập An rời ngay chiều hôm đó.

 

Trước khi , nhiều nỗi lo lắng .

“Hiện giờ bên đó trúng Trạng nguyên, càng lên mặt hơn. Muội và A Nương hạn chế xảy xung đột, đợi trở về đón hai .”

 

Lẽ yên tâm, định để bạc chúng chuyển lên trấn sinh sống.

 

kiếp khi rời , của Phụ hoàng tìm cần thêm thời gian nữa .

 

Không tình cảnh trong thành, cũng dám mạo hiểm về.

 

Việc duy nhất thể , chính là chờ đợi.

 

Ta trấn an .

“Muội sẽ chăm sóc cho Lục Đại nương, yên tâm.”

 

Hắn chằm chằm một lúc lâu mới quất ngựa rời .

 

 

Loading...