Khi nhóm Đế Bắc Thần lượt đáp xuống boong tàu, lối cũng khép kín.
Nhóm Đế Thiếu Phong đều khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng kịp, nếu chậm thêm chút nữa thì ."
"Chứng tỏ chúng căn thời gian chuẩn quá a, ha ha."
Mộ Dung Cảnh lớn. Mấy ngày nay đường, thực luôn lo lắng sẽ kịp, cũng may tình hình hơn họ tưởng.
Quân Lăng Tuân và Tiêu Sắt Vũ , thần sắc đều chút phức tạp. Tình huống là điều họ mong thấy.
" là vận may ch.ó ngáp ruồi." Nam Cung Vũ Thanh trợn trắng mắt. Chỉ thiếu chút nữa thôi là thể giải quyết cái rắc rối lớn mà tốn chút sức lực nào.
Ngược , Sở Anh Minh khi thấy nhóm Bách Lý Hồng Trang xuất hiện, trong mắt lặng lẽ lóe lên tia sáng.
"Cái gọi là ông trời về phía chúng ." Mộ Dung Cảnh nhàn nhạt , ánh mắt dừng Nam Cung Vũ Thanh.
Giọng đối phương cũng nhỏ, bọn họ tự nhiên rõ mồn một.
"Dù thì thế nào?" Nam Cung Vũ Thanh nhún vai, "Lãng phí suốt gần nửa năm trong Tiên Vân bí cảnh mà chẳng thu hoạch gì, đến lúc đó đuổi kịp khác e là dễ ."
"Ta thấy ngươi lãng phí nửa năm nay mà thực lực dường như cũng chẳng tăng tiến là bao a."
Đế Thiếu Phong Nam Cung Vũ Thanh với vẻ thản nhiên. Đối mặt với sự chế giễu của đối phương lúc , chẳng hề để tâm chút nào.
"Tuy thăng cấp, nhưng ít nhất cũng mạnh hơn ." Khóe môi Nam Cung Vũ Thanh khẽ nhếch, giữa hai lông mày lộ vài phần ngạo nghễ, "Rèn luyện mà, tóm sẽ chút thu hoạch. Nếu chỉ thiền tu luyện thì thà ở gia tộc tu luyện còn hơn, hà tất chạy ngoài lãng phí thời gian?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mi-vuong-sung-the-quy-y-hoan-kho-phi-velw/chuong-5130-khong-lay-lam-ho-then-nguoc-lai-con-vinh-quang.html.]
Trên phi hành pháp khí cho phép động thủ, bởi khi thấy Nam Cung Vũ Thanh bắt đầu múa mép khua môi, Quân Lăng Tuân cũng chịu yên.
Nếu nơi thể động thủ, với thực lực của căn bản đối thủ của nhóm Đế gia, tự nhiên là dám hó hé.
"Đế Bắc Thần, chỉ vì hai các ngươi đạt cơ duyên mà liên lụy bao nhiêu chờ đợi vô ích bên ngoài, lãng phí suốt nửa năm trời, ngươi cũng hổ ?"
Quân Lăng Tuân Đế Bắc Thần đầy vẻ châm chọc. Theo suy nghĩ của , cho dù Trần Phong ý kiến gì, thì các tu luyện giả khác của Đại Ma Môn hẳn cũng sớm sinh lòng bất mãn.
Hai Đế Bắc Thần đó quả thực cứu , nhưng lỡ dở nửa năm trời, đuổi kịp những tu luyện giả thực lực ngang bằng lúc e là chút khó khăn.
Tuy nhiên, đối mặt với sự chế giễu của Quân Lăng Tuân và Nam Cung Vũ Thanh, tu luyện giả của năm thế lực tỏ vô cùng bình tĩnh.
"Ta hổ a." Đế Bắc Thần với vẻ mặt thản nhiên như mây trôi nước chảy, "Việc gì mà ngại?"
Nhìn bộ dạng những thấy hổ thẹn mà còn lấy vinh quang của Đế Bắc Thần, các tu luyện giả khác cũng ngơ ngác.
Tuy họ cũng chuyện liên quan gì đến hai Đế Bắc Thần, đổi là bất kỳ ai cơ duyên cũng thể bỏ lỡ, lẽ ngay cả họ cũng chỉ Đại Ma Môn và gia tộc Mộ Dung đợi bên ngoài khi khỏi di tích.
Chẳng qua, dù thế nào nữa cũng nên chút áy náy mới .
Thái độ như của Đế Bắc Thần, quả thực chút quá đáng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Nói cũng lạ, tu luyện giả của Đại Ma Môn và gia tộc Mộ Dung thế mà chẳng vẻ gì là bất mãn, dường như còn vui vẻ?"
"Ta cũng hiểu nổi, chẳng lẽ bọn họ ở bên ngoài di tích còn kiếm lợi lộc gì ?"