Giang Tiêu trả lời, chỉ cô bé. Thấy Vu Nhu ngơ ngác hiểu, mới đáp: "Không vì cả."
Nói xong xoay bỏ .
Vu Nhu bĩu môi câm nín. vì họ trong mắt cô bé vẫn luôn kỳ quặc như nên cô bé cũng truy cứu sâu xa.
Không gặp gặp là Nguyễn Kiều Kiều, Vu Nhu mất hết hứng thú với buổi tiệc đính hôn . Cô bé về phía khác, báo với bố một tiếng về .
Về phía Nguyễn Kiều Kiều, cô cùng Nguyễn Hạo dạo một vòng ở vườn , qua lời Nguyễn Hạo cũng sơ qua về sự tồn tại của Vu Nhu và Giang Tiêu.
Quà sinh nhật của Vu Nhu cô thể nhận, nhưng nhận của Giang Tiêu thì hối hận. nếu trả trắng trợn như thì càng , đành bất đắc dĩ nhận lấy, nghĩ bụng lát nữa với Thư Khiết chuẩn một phần quà đáp lễ là .
Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Hạo ở bên ngoài lâu lắm, thấy thời gian cũng tàm tạm liền về. Khi đến cửa phòng bao, vặn thấy Thư Vi và Tần Kình nắm tay .
Biết Thư Vi vệ sinh, Nguyễn Kiều Kiều đúng lúc cũng nhu cầu, lập tức tỏ vẻ cùng, múa may móng vuốt đòi Thư Vi bế.
Thư Vi cũng sợ khác thấy mất mặt, bế cô .
Vì là khách sạn cao cấp nên khu vệ sinh ở một tòa nhà riêng biệt, qua một hành lang mới đến nơi.
Hành lang xây dựng mặt nước, bên là một hồ nước nhỏ nhân tạo hòn non bộ, nuôi nhiều cá màu sắc rực rỡ, thơ mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1350-tiec-dinh-hon-9.html.]
Ở những buổi tiệc thế , thường hạn chế ăn uống để tránh vệ sinh, cho nên suốt dọc đường hai gặp ai cả.
Đi vệ sinh xong , Thư Vi lấy khăn giấy ướt lau từng móng vuốt nhỏ cho Nguyễn Kiều Kiều khi đang bế cô trong lòng. Cô chỉ dùng khóe mắt để ý đường chứ chú ý đến những ngang qua hai bên.
Nguyễn Kiều Kiều cũng để ý lắm, xòe móng vuốt cho Thư Vi lau. Vừa lau xong một chân, định đổi sang chân thì đột nhiên cảm thấy mắt xuất hiện một bàn tay to lớn.
Mục tiêu của bàn tay đó là cô, mà lướt qua cô, chộp lấy cổ tay Thư Vi đang bế cô, kéo mạnh về một hướng.
Cả Thư Vi và Nguyễn Kiều Kiều đều trở tay kịp. Đặc biệt là Nguyễn Kiều Kiều, chỉ cảm thấy cơ thể bỗng chốc lơ lửng, đó rơi tự do xuống , "bịch" một cái rơi xuống sàn nhà. Còn kịp thấy đau, cô cảm thấy lật nghiêng, tiếp tục lăn xuống.
Nghĩ đến bên là hồ nước nhân tạo, Nguyễn Kiều Kiều sợ đến dựng cả lông, giãy giụa lộn một vòng giữa trung, nhưng cuối cùng vẫn rơi tøm xuống nước.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Meo... ục ục... Meo meo meo!!!" Dì út, dì út! Cứu con, cứu con!
Nguyễn Kiều Kiều hoảng sợ hét lên. Miệng mở , nước liền ộc , sặc đến mức phát tiếng nào.
Trước mắt bọt nước b.ắ.n tung tóe, cô còn rõ mặt Thư Vi.
Thư Vi kéo sang một bên, ban đầu sững sờ, kịp định thần thấy Nguyễn Kiều Kiều rơi xuống hồ. Đồng t.ử cô co rút mạnh, mặt mày tái mét. Gần như chút suy nghĩ, cô hất tay kẻ đang nắm cổ tay , nhấc chân định trèo lên lan can nhảy xuống hồ, nhưng đó ôm c.h.ặ.t eo từ phía .
"Em điên ?!!" Người đàn ông ôm cô hét lớn, trong nháy mắt kéo cô rời xa lan can.