MẸ RUỘT TRÁO TÔI ĐỂ GIỮ THIÊN KIM GIẢ, TÔI BIẾN THÀNH THIÊN KIM THẬT LẬT TUNG NHÀ CŨ - 6

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:36:24
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, Dao Dao nhà chúng chỉ xinh xắn, mà còn đặc biệt thông minh hiểu chuyện. và lão Cố thương con bé như tròng mắt. Ai dám con bé nửa câu, nhà họ Cố chúng tuyệt đối đồng ý.”

 

Câu đ.á.n.h thẳng mặt Thẩm Mạn Vân một cách chính xác.

 

Sắc mặt bà lúc xanh lúc trắng, đó cũng , ở cũng xong.

 

Thịnh Thời Ý thấy Tô Uyển ôm trong lòng, lập tức chạy tới túm lấy vạt áo Thẩm Mạn Vân, lớn tiếng phản đối:

 

“Mẹ! Chiếc váy cô mặc là chiếc hôm qua con trúng ở trung tâm thương mại nhưng mua ! Dựa mặc! Mẹ mau bắt cô cởi đưa cho con!”

 

Sắc mặt Thẩm Mạn Vân lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

 

Ngày thường bà cưng chiều Thịnh Thời Ý lên tận trời, gì cho nấy, nhưng nhà họ Cố thì bà căn bản dám đắc tội.

 

“Thời Ý, đừng loạn!”

 

Thẩm Mạn Vân thấp giọng quát, dùng sức kéo vạt áo của .

 

Thịnh Thời Ý “oa” một tiếng bật , ở trong nhà khác mà chẳng chút kiêng dè, lăn lộn ăn vạ ngay tại chỗ.

 

dựa trong lòng Tô Uyển, vẻ mặt uất nghẹn của Thẩm Mạn Vân, trong lòng sảng khoái vô cùng.

 

Mẹ , kiếp , con sẽ .

 

Nhìn vì một món hàng giả mà đ.á.n.h mất tất cả những thứ luôn lấy kiêu ngạo.

 

Nhìn ngày sự thật phơi bày, chính tay xé nát vẻ thể diện mà duy trì cả đời.

 

7

 

Tuy trong lòng Tô Uyển vui, nhưng ngoài mặt vẫn giữ thể diện của một phu nhân thế gia, bà vỗ nhẹ mu bàn tay .

 

“Dao Dao, con dẫn Thời Ý và trai vườn chơi , và dì Thẩm chuyện cần .”

 

ngoan ngoãn gật đầu, dẫn Thịnh Thời Ý về phía nhà kính trồng hoa.

 

Cố Từ đang xổm bãi cỏ, tháo một mô hình máy bay lái tinh vi.

 

Cậu ngẩng đầu, như thể ồn ào xung quanh đều chẳng liên quan gì đến .

 

nhặt chiếc cờ lê nhỏ đất đưa cho , nhận lấy tự nhiên.

 

Sự ăn ý khiến Thịnh Thời Ý theo phía đến đỏ mắt.

 

bước nhanh tới, mặt Cố Từ.

 

“Anh Cố Từ, cái khó chơi quá, chơi trò gia đình với em ?”

 

Ngón tay Cố Từ khựng , rụt về phía .

 

Cậu đang dùng im lặng để bày tỏ sự từ chối.

 

Thịnh Thời Ý cam lòng, cô cúi giật chiếc cờ lê trong tay Cố Từ.

 

“Em đang chuyện với đấy! Mẹ em em sẽ gả cho , lời em!”

 

Câu thốt từ miệng một đứa trẻ năm tuổi, hoang đường buồn .

 

Cuối cùng Cố Từ cũng ngẩng đầu một cái.

 

Trong ánh mắt chút ấm nào, chỉ sự chán ghét khi quấy rầy.

 

Thịnh Thời Ý sự phớt lờ chọc giận .

 

, đáy mắt lóe lên sự độc ác hợp với tuổi tác.

 

“Tất cả là tại mày! Đồ con hoang cha , chính mày cướp mất Cố của tao!”

 

Dù Thịnh Thời Ý chỉ mới năm tuổi, nhưng tính cách xa lộ rõ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ruot-trao-toi-de-giu-thien-kim-gia-toi-bien-thanh-thien-kim-that-lat-tung-nha-cu/6.html.]

thấy Cố Từ chỉ chịu ở cùng , ngọn lửa ghen ghét trong lòng lập tức bùng lên dữ dội.

 

đẩy mạnh , cúi nhặt một linh kiện kim loại bằng hợp kim đất lên.

 

“Anh để ý đến em đúng ? Vậy em sẽ xử lý đồ con hoang !”

 

đột ngột xoay , giơ linh kiện kim loại sắc nhọn lên, dồn hết sức lao thẳng về phía mắt .

 

Đó là lực đủ để khiến thương nặng.

 

đang định nghiêng né tránh, thì một bóng đen nhanh ch.óng chắn mặt .

 

“Không bắt nạt em gái !”

 

Giọng Cố Từ mang theo sự hung dữ từng .

 

Cánh tay chắn ngang mặt , món đồ kim loại sắc nhọn cắm sâu cánh tay nhỏ của , m.á.u đỏ nhanh ch.óng trào từ vết thương, chảy dọc theo làn da trắng sạch nhỏ xuống.

 

“Anh!”

 

kinh hãi kêu lên, trái tim như thứ gì đó xoắn mạnh một cái.

 

Cố Từ kêu đau, chỉ nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh băng, thậm chí còn mang theo một chút chán ghét.

 

Cậu dùng sức đẩy Thịnh Thời Ý, khiến cô còn kịp phản ứng ngã xuống đất.

 

“Oa——!”

 

Thịnh Thời Ý đất toáng lên, tiếng ch.ói tai đến inh ỏi.

 

đạp chân, chỉ mà gào lên:

 

“Bọn nó hợp sức đ.á.n.h con! Mẹ! Cứu con với!”

 

Thẩm Mạn Vân và Tô Uyển thấy động tĩnh, vội vàng chạy khỏi phòng khách.

 

Thẩm Mạn Vân đau lòng c.h.ế.t, bước nhanh như bay lao tới ôm lấy Thịnh Thời Ý.

 

“Bảo bối đừng , ở đây! Ai dám bắt nạt con?”

 

đầu hung hăng trừng mắt , mở miệng mắng:

 

ngay mà, con bé hoang từ nơi nghèo hèn , trong xương tủy chính là xa!”

 

để ý đến lời mắng c.h.ử.i của bà , càng quan tâm Thịnh Thời Ý đang gào .

 

Toàn bộ sự chú ý của đều đặt Cố Từ.

 

Máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống t.h.ả.m cỏ, nhuộm đỏ một mảng cỏ non.

 

cầm lấy khăn ướt bên cạnh, cẩn thận ấn lên vết thương của .

 

“Anh, đau ?”

 

Cố Từ cúi đầu vết thương, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

 

“Không đau. Cô , nên đẩy.”

 

Ban đầu, Tô Uyển thấy Thịnh Thời Ý ngã còn chút áy náy.

 

khi bà rõ bàn tay đầy m.á.u của Cố Từ, sắc mặt đổi.

 

Tô Uyển lập tức kéo tay Cố Từ qua, đau lòng đến mức tay cũng run lên.

 

“A Từ! Sao chảy nhiều m.á.u thế ?”

 

đầu món đồ kim loại sắc nhọn rơi đất, Thịnh Thời Ý với vẻ mặt chột .

 

Sự thật rõ ràng đến thể rõ ràng hơn.

 

Loading...