Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 57: Khách xếp hàng ngày càng đông
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:04:04
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiễn ông trưởng thôn về xong, Khương Hành cũng rảnh rang gì. Lúc nãy bận tiếp khách nên ba đứa nhỏ vẫn đang bỏ đói, cô cho chúng ăn bù bữa sáng .
Tiếp đó cô chuồng gà chuồng vịt để kiểm tra, thêm nước thêm cám. Đống gà vịt con mới nở cảm giác mỗi ngày một khác, hôm qua chân cẳng còn lóng ngóng, thỉnh thoảng bẹp xuống nghỉ một lát, mà nay thể vỗ cánh chạy nhảy tung tăng khắp chuồng.
Vừa mở cửa bước , cô thấy những "cục bông" màu vàng nhỏ xíu chạy rải rác khắp nơi, trông cực kỳ đáng yêu.
Bọn vịt con bên cạnh thì cái đầu to hơn một chút, linh hoạt và chạy nhanh hơn hẳn. Thấy Khương Hành , chúng nó kêu "cạp cạp" dồn hết góc, thò đầu thụt cổ cô. Đợi cô đổ thêm thức ăn nước uống xong là cả lũ ùa tranh ăn, chẳng thèm để ý gì đến sự hiện diện của cô nữa.
Khương Hành quan sát một lúc, bỗng phát hiện điều gì đó.
Ơ? Sao năm sáu con vịt trông khác khác nhỉ?
Lúc mua cô lấy cả mẻ, chỉ loại mấy con yếu ớt, lúc đó tất cả đều mới nứt vỏ nên trông cứ sàn sàn như . Giờ mới qua một ngày mà sự khác biệt lộ rõ. Nhìn kỹ thì thấy mấy con to hơn vịt một chút, mỏ cũng bẹt bằng...
Chẳng lẽ lúc mua lẫn mấy con ngỗng ?
Thế thì cô hời to còn gì. cô cũng chẳng để tâm lắm, đằng nào cũng là công nuôi, loại nào cũng .
Cho gà vịt ăn xong, cô bắt tay việc đồng áng. Sáng nay xà lách bà Trần A Anh và Thẩm Lệ giúp một tay, nhưng chiều nay bán vẫn cần thêm nên cô tự hái thêm một đợt nữa. Lần lượng ít nên cô tự lo . Sau khi thu hoạch xong, cô tranh thủ trồng ngay lứa xà lách mới xuống chỗ đất trống.
lúc đó thì bên giao tôm cua giống cũng tới. Khương Hành lấy nhiều, mấy loại kích cỡ còn nhỏ, mỗi loại nửa thùng. Người giao hàng xách thẳng hồ, hỗ trợ cô đổ xuống nước. Khương Hành liếc mắt qua, thấy chúng đều khỏe mạnh, nếu gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ sống .
Xong xuôi việc thì cũng đến giờ bán hàng. Khương Hành cảm thấy cũng chẳng gì quá tốn thời gian, mà vèo cái hết cả ngày. Nghề nông đúng là chẳng hề nhẹ nhàng, những việc lặt vặt tên.
Hôm nay tôm hùm đất nhiều, chỉ hai sọt. Cá trắm cỏ thì khá dồi dào, dù đặt mấy chục cân nhưng vẫn còn dư hơn 50 cân, cô chia ba sọt. Nấm cũng chỉ ba sọt thôi.
Nặng nhất vẫn là xà lách với 16 sọt, tầm 300 cây, xếp cao thành bốn tầng. Sợ đường xá xóc nảy rơi hàng, cô còn dùng dây thừng chằng buộc cẩn thận. Mấy món như cân điện t.ử, túi nilon vốn để ở ghế nay nhét xuống sàn xe phía .
5 giờ rưỡi, Khương Hành mặt tại điểm bán quen thuộc. Xung quanh vẫn là các quầy đồ ăn vặt, chỉ thiếu mỗi hàng sushi của Tống Mính. Cô đang ở nhà tất bật tương nấm, vì việc kinh doanh thuận lợi, khách quen mua đông.
Khương Hành tới nơi, hơn mười vị khách đợi sẵn ùa tới: "Cô chủ, cuối cùng cô cũng đến !"
"Oa, hôm nay nhiều hàng thế! Xếp cao tận bốn tầng luôn ?"
"Không cao ? Mai cô bán nên đều mua nhiều một chút mà."
"Trời ơi, cô chủ bán hàng kiểu gì mà cứ cách một ngày mới bán một , sướng thật đấy!"
"Ha ha, tí nữa thấy cô thu tiền mới gọi là sướng kìa."
Mấy tiếng thông báo nhận tiền là một hai trăm tệ trở lên, lúc nhiều còn lên tới ba bốn trăm tệ!
Khách hàng ríu rít bàn tán, khách quen còn chủ động điều phối: "Mọi xếp hàng nào, là lộn xộn hết, cô chủ khó bán lắm."
"Xếp hàng, xếp hàng thôi!"
Thế là đám đông tự giác định đội ngũ. Khương Hành còn kịp gì, xe đỗ xong là khách đấy.
Cô chỉ nở nụ tươi chào : "Chào buổi tối cả nhà! Mọi đừng vội, hôm nay xà lách nhiều lắm."
Trong đám đông tiếng ai đó thầm thì: " mua tôm hùm đất cơ..."
" đúng, cũng thế! Hình như hôm nay tôm hùm đất ít?"
Khương Hành bối rối, cái thì chịu thôi, tôm hùm đất đúng là "ông vua" của mùa hè, sức hút quá lớn.
Cô bắt đầu dọn xà lách xuống , đó là nấm, tôm hùm đất và cá. Cân điện t.ử đặt phía cho khách dễ quan sát, cô bắt đầu thoăn thoắt đóng gói theo yêu cầu: "Bốn cân tôm hùm đất đúng chị?"
Vị khách đầu tiên mở màn bằng một đơn hàng lớn. Những phía cũng mua tôm hùm đất đều thót tim, còn đến lượt .
Khương Hành nhanh nhẹn đóng túi, vị khách nọ bồi thêm: "Cho bốn cây xà lách, ba loại nấm mỗi loại nửa cân nữa."
"Dạ ngay!" Khương Hành đáp lời, tay chân nhanh như múa.
Cuối cùng cô báo giá: "Của chị hết tất cả 345 tệ ạ."
Khách quét mã thanh toán, Khương Hành đưa túi đồ đón ngay vị khách tiếp theo.
Chưa kịp hỏi thì luôn danh sách: "Cho hai con cá trắm cỏ loại , thêm ít nước túi nhé để về thả thêm hai ngày. Với hai cân tôm hùm đất, bốn cây xà lách và ít nấm nữa..."
Tay Khương Hành ngừng nghỉ. Dòng xếp hàng di chuyển trật tự và nhanh ch.óng. Thỉnh thoảng cô cất sọt trống xe bê sọt đầy .
Có lẽ nhờ món xà lách, hoặc cũng thể cái video livestream hôm nọ đang "hot" trong hội nhóm địa phương nên khách kéo đến mỗi lúc một đông. Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy hàng dài hơn hai mươi .
Chỗ cô là cạnh bồn hoa ngay lối phố thương mại, diện tích vốn rộng, nên việc cả đám đông xếp hàng thế khiến ai qua cũng tò mò liếc . Những bán hàng bên cạnh đều với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Bình thường hàng đồ ăn vặt mới đông khách nhất chứ, giờ ngược đời thế ?
Khương Hành để ý lắm, chỉ thầm nghĩ chắc đổi sang chỗ nào rộng rãi hơn một chút. Có lẽ tối về cô sẽ hỏi ý kiến trong nhóm xem bán ở thì tiện hơn.
Hạ Vận chú ch.ó Golden nhà lôi sền sệt đến nơi thì thấy một hàng dài hai mươi . Cô sững một chút, cứ tưởng nhầm chỗ.
Nhật Nguyệt
chỗ mà nhỉ?
Dù mới mua một nhưng cô vẫn nhớ vị trí, hôm nay đông khiếp thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-lam-vuon-ai-de-noi-nhat-mang-xa-hoi/chuong-57-khach-xep-hang-ngay-cang-dong.html.]
Chú ch.ó Golden thì chẳng thấy gì lạ, nó vui vẻ chạy xuống cuối hàng ngoan ngoãn chờ đến lượt. Hạ Vận chỉ dở dở theo.
Người phía đang cúi đầu lướt điện thoại, lúc đầu để ý, nhưng thấy một mảng lông vàng vàng ở khóe mắt nên . À, thì là một chú ch.ó.
Ơ, mà khoan! Đây là hàng bán rau mà?
Thế là cô gái đó thêm nữa, tình cờ chạm mắt với Hạ Vận. Cô nàng tỏ vẻ hiểu điều gì đó, lập tức gõ phím liên hồi.
Chắc chắn là đang khoe với bạn bè .
Thỉnh thoảng cô gái còn lén chú ch.ó Golden mặt trêu nó. Chú ch.ó cũng nhiệt tình hưởng ứng, nhe răng , thè lưỡi trông ngốc nghếch cực kỳ. Thế là một hồi, đội hình một một ch.ó chuyển thành cả hai cùng . Chú ch.ó tận hưởng cảm giác xoa đầu, cái đuôi vẫy rối rít, quệt cả chân chủ.
Cô gái còn video gửi , nhỏ điện thoại: "Đây đúng là con Golden xếp hàng mua rau mà kể trong nhóm , đáng yêu xỉu luôn! Cậu phí cả đời!"
Hạ Vận: "..."
Cô gái gửi tin nhắn xong thì bắt gặp ánh mắt của Hạ Vận, liền ngượng ngùng. Hạ Vận cũng đáp bằng một nụ thiện.
Không cả, với một con ch.ó "máu ngoại giao" thế thì cô quen . Giờ dạo trong khu chung cư, ai cũng gọi cô là "phụ của Mỹ Mỹ". Chỉ cần dắt ch.ó theo là cả khu đều cô, còn thì... chẳng ai nhận .
Thấy Hạ Vận dễ gần, sẵn "cầu nối" là chú ch.ó, Vương Diệu Nguyên bắt chuyện luôn cho đỡ chán: "Chó nhà chị đáng yêu thật đấy. Nghe nó tự đòi đến đây ăn đồ nhà cô chủ Khương ? Chó cũng thích ăn rau cơ ạ?"
Hạ Vận thở dài giải thích: "Bình thường thì nó thích , nó khoái thịt nhất. từ hai ngày thì bắt đầu dở chứng thế đấy."
Vương Diệu Nguyên hiểu ngay: "Rau nhà cô chủ ngon tuyệt đỉnh mà!"
Hạ Vận ngập ngừng: "Chắc ạ? cũng ăn món gì khác, mới ăn mỗi xà lách thôi." Mà còn là ăn sống nữa chứ.
Vương Diệu Nguyên kinh ngạc: "Cái gì?!"
Thế là cô nàng bắt đầu "thao túng tâm lý", tích cực quảng cáo: "Thế thì chị bỏ lỡ cả thế giới ! Ngon lắm chị ơi, nhất là nấm, ngọt lịm luôn. Cá cũng ngon cực, nấu canh mà cho thêm ít nấm thì đúng là tuyệt phẩm. Mà cách đơn giản lắm, cứ nấu đại cũng ngon, đảm bảo tanh tí nào. Tôm hùm đất thì siêu siêu ngon luôn, dù là cháy tỏi sốt cay cũng đỉnh. Còn cả quả dâu tằm hết mùa nữa... Giá thì rẻ thật, nhưng vị thì đáng đồng tiền bát gạo! Mà cảm giác đồ là sạch luôn , ăn xong thấy khỏe khoắn hẳn !"
Hạ Vận một hồi cũng thấy thèm, dù cô vốn chẳng nấu nướng gì. Hay là thử một phen nhỉ... Cô cũng bắt đầu thấy ăn tôm hùm đất . Có điều món đắt thật!
Ở đây tôm hùm đất thiếu, nhưng cứ nhà hàng là giá trời. Lương giáo viên mầm non của cô cao, chẳng dám ăn sang thường xuyên...
Thế là Hạ Vận nhanh ch.óng thuyết phục: Quyết định mua tôm hùm đất!
Thế nhưng đến lượt cô, kịch bản soạn sẵn trong đầu bỗng dưng bay sạch khi sọt: Đầu óc báo "hết tôm ", nhưng miệng vẫn thốt : "Cô chủ, cho lấy tôm hùm đất..."
Nói xong, Hạ Vận rơi trạng thái hình vì hổ. Khương Hành cũng thấy tiếc, bấy nhiêu tôm mà đầy mười khách hết sạch, những phía đều về tay .
Cô ôn tồn giải thích: "Hết tôm chị ạ, chị xem món khác nhé. Cá nhà em tươi lắm, kho nấu canh đều ngon cả."
"Thế cho một con cá ." Hạ Vận buột miệng theo.
"Vâng, chị lấy con to nhỏ?" Khương Hành hỏi.
Hạ Vận: " ăn một thôi."
Khương Hành bắt lên một con đến một cân: "Con chị?"
"Được." Đến lúc Hạ Vận mới sực tỉnh, thấy hối hận nhưng ngại dám bảo thôi. Cô đành cô chủ bỏ con cá vẫn còn quẫy đạp túi đưa cho . Hạ Vận như sét đ.á.n.h ngang tai!
Ơ? Không cá sẵn cho khách ?!
Xách cái túi con cá đang quẫy tung lên, cô thẫn thờ định bỏ luôn thì Mỹ Mỹ ngoạm lấy gấu áo: "Gâu gâu!!!"
Chó vẫn mua phần của nó mà!
Hạ Vận vội vàng bổ sung: "Phiền cô cho thêm hai... , bốn cây xà lách! Với cả lấy giúp ít nấm nữa nhé."
"Vâng ạ." Khương Hành nhanh ch.óng đóng gói và cân hàng.
Lần thì đại gia Golden hài lòng, vui vẻ theo chủ về. Chỉ bóng lưng của chủ là trông thê lương.
Hạ Vận: "..." Sao tự khó thế cơ chứ? Trực tiếp thử thách ở cấp độ khó luôn! Cô vốn "thù" với việc bếp núc mà!
mua thì cũng mua , lẽ vứt ? Đành liều một phen ! Chỉ hy vọng bát canh cá thực sự ngon như lời cô gái quảng cáo.
…..
Tại Thủ đô
Trong một khu chung cư cao cấp.
Từ trong bếp tỏa một mùi hương quyến rũ đến lạ kỳ. Mấy đang trò chuyện ở phòng khách bỗng dưng im bặt, câu chuyện cứ thế đứt quãng vì tâm trí họ bay sạch theo mùi hương .
Cái gì thế ?! Mùi thơm đúng là "phạm quy" mà!
Thế là mấy ngầm hiểu với , ai buồn chuyện nữa. Người thì uống , lướt điện thoại, nhưng thỉnh thoảng cứ liếc về phía bếp, mong chờ cái món ăn đang khiến họ suýt thì mất hết cả hình tượng vì thèm thuồng.
Cuối cùng, bao ánh mắt mong chờ, một cô gái trẻ với nụ rạng rỡ và đầy đắc ý bưng một đĩa cánh gà hầm lớn từ trong bếp bước . Cô toe toét với các bậc tiền bối: "Tèn ten! Món ngon lò đây ạ!"
"Oa~" Mọi phối hợp, đồng thanh trầm trồ một tiếng.
Diệp Tùy càng thêm vênh váo. Cô cẩn thận đặt đĩa cánh gà giữa bàn ăn, chống nạnh đầy tự hào: "Cháu bảo là cháu mà! Cháu đúng là năng khiếu đầu bếp thiên bẩm! Mọi thấy thơm ?!"