Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 177: Bún tiết lợn

Cập nhật lúc: 2026-04-08 15:54:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc mấy đứa mèo, ch.ó nhỏ thèm thuồng cũng là lẽ thường tình.

Dù chúng ăn bữa sáng , nhưng chạy nhảy nô đùa nãy giờ chắc bụng cũng vơi ít nhiều. Thế là Khương Hành múc cho mỗi đứa một muôi tiết lợn bát riêng. Năm nhóc tì sướng rơn, cứ quấn quýt cọ chân cô nũng nịu một hồi mới chịu chạy ăn. Riêng A Li ăn phát tiếng "lộc cộc" trong cổ họng, nó đang hưởng thụ lắm.

Cả nhà ăn uống vui vẻ trong sân, chỉ khổ cho đám du khách đang vây xem bên ngoài. Ai nấy đều than vãn thôi:

"Bà chủ Khương ơi, chúng cũng ăn!"

"Cô chủ Khương, tụi lặn lội đường xa tới đây, cô nỡ lòng nào bắt tụi ?"

"Thảm quá mà, chạy tới đây thì cua kịp, ba ba kịp, lươn cá chạch cũng chẳng còn, giờ gặp đúng lúc g.i.ế.c lợn mà vẫn miếng nào..."

Khương Hành khó xử: "…… Tiết lợn còn nhiều , chỉ đủ bán một ít thôi, mua thật ?"

"Muốn chứ!" Các du khách đồng thanh gật đầu cái rụp.

Nhật Nguyệt

Khương Hành đám đông đang hưởng ứng nhiệt tình, thắc mắc hỏi: "Sáng nay ăn gì ?"

Cô nhớ rõ lúc nãy thấy ít xem cầm quẩy, sữa đậu nành ăn dở mà.

Các du khách đáp đầy lý lẽ: "Ăn sáng vẫn còn chỗ chứa mà! Cô cứ yên tâm, đồ nhà cô bán thì bao giờ tụi để lãng phí ."

Khương Hành nhịn : "Được , đợi một lát."

Giấy phép kinh doanh thực phẩm của cô hồi đó đăng ký phạm vi rộng nên việc bán đồ ăn nhẹ thành vấn đề. Cô bàn với bà Trần A Anh nấu thêm một ít b.ún tiết lợn. Miến chỉ cần ngâm nước sôi là mềm ngay, mất nhiều thời gian, chỉ là cô chừa một ít tiết lợn để nhà ăn dần trong hai ngày tới. Dù thì cũng chỉ g.i.ế.c lợn đợt thôi, ăn tiếp chắc đợi đến cuối năm.

Bà Trần A Anh vui vẻ đồng ý: "Được thôi, để bác hái thêm ít xà lách nữa."

--

Ngay trong ngày hôm đó, món b.ún tiết lợn của nhà Khương Hành phủ sóng khắp các mạng xã hội. Những ai đang theo dõi Tiệm nhỏ nhà họ Khương chỉ cần lướt video ngắn là thấy ngay.

【Cái gì? mới xong mà giờ b.ún tiết lợn ?!】

【Lại còn do chính tay bà chủ Khương bán nữa chứ! đình công, biểu tình!】

【Đáng ghét thật, thế nán chơi thêm hai ngày nữa...】

【Muốn chơi cũng thời gian chứ, thì học, kẻ , thì ai chẳng ? Dù cũng thích chỗ đó lắm.】

【Chẳng hiểu thích cái gì nữa? Chỉ là một ngôi làng nhỏ thôi mà, thích về quê thì cứ ngoại ô dạo một vòng là xong chứ gì.】

【Nghe thì vẻ thế nhưng thực khác hẳn đấy, ở chỗ bà chủ Khương thực sự thấy thoải mái lắm.】

đúng! Mình mới ở đó hai ngày mà mấy cái mụn lưng lặn sạch, sờ mịn thốn luôn.】

【Á á á! Mình mới bài bảo chỗ đó đáng , chẳng gì chơi, đường xá thì tệ, mà say xe nôn thốc nôn tháo... Thế là trả vé, giờ thấy đồ ngon.】

【Tại bạn đủ thèm thôi, chứ riêng đồ ăn của bà chủ Khương là đủ lý do để lên đường . Hì hì, kịp dự hội c.ắ.n hạt dưa nhưng trúng dịp g.i.ế.c lợn. Tiết lợn ngon cực, hề tanh, còn mềm mượt hơn cả tiết vịt nữa! Trời ạ, đầu tiết lợn vị ngon thế đấy.】

【Phải xem tiết nhà ai chứ, bạn ơi, đồ của bà chủ Khương mà!】

【Lại mua vé +1.】

【Đừng mua nữa, chỉ một thôi. Bà chủ Khương chỉ nuôi mười con lợn, hôm nay g.i.ế.c hai con , chắc g.i.ế.c nữa . Mà tranh thịt lợn thì nhanh tay lên, trưa nay cô sẽ bán thịt mạng đấy.】

【Trời ơi! Phải đặt báo thức ngay mới !!!】

【Thôi thấy cũng an ủi phần nào, chạy tới nơi cũng chẳng còn mà ăn, thôi cứ nhà cho khỏe...】

【An ủi +1, thì xót cái tiền trả vé lắm. Vừa thèm lười đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.】

Hai ngày , mạng rộ lên tin mới:

【Hạt dẻ rừng bà chủ Khương mang về ngon quá xá luôn!】

【Hạt dẻ bùi bùi ăn dính cực! Rang đường, rang muối món gà hầm hạt dẻ đều tuyệt, cơ mà gà là mua gà mái của dân trong thôn.】

【Dù còn tiết lợn nhưng vẫn chạy tới, ngờ gặp bất ngờ khác, ha ha ha!】

【Thích quá ! Giờ cả thôn đều thơm lừng mùi hạt dẻ rang, thơm xỉu luôn!】

【Lần đầu ăn loại hạt dẻ thơm ngọt, còn dẻo như thế . Bà chủ Khương đỉnh thật, hạt dẻ rừng mà cũng tìm loại ngon thế .】

【Cô còn tự gùi hai bao tải to đùng về nữa chứ, nhờ cô vất vả mà tụi mới đồ ngon để ăn. Cảm ơn bà chủ nhé! May mà lúc đó nghiến răng mua vé tới đây, tuy gì chơi mấy nhưng ăn uống thì quá , cá tôm ê hề, thỉnh thoảng bất ngờ, thế là đủ lắm !】

Hội "trạch nam trạch nữ" định ở nhà: …………

Không , nhất định !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-lam-vuon-ai-de-noi-nhat-mang-xa-hoi/chuong-177-bun-tiet-lon.html.]

Thấy mạng nhiều hào hứng săn "bất ngờ" như , Khương Hành lên tiếng: 【(Lau mồ hôi) Lần thật sự hết sạch ơi!】

【Cư dân mạng: tin !】

--

Lần là hết thật, khiêm tốn gì . Có hạt dẻ là vì đó bận quá cô quên bẵng , mãi đến khi g.i.ế.c lợn xong, bán hết thịt, rảnh rang một chút trong lúc đợi lứa dưa hấu cuối cùng chín, cô mới sực nhớ . Đồ ở ngay mắt, cô ít khi quản lý nên trừ những lúc thèm ăn thì chẳng mấy khi nhớ tới.

Giờ đồ bán bán hết, đồ ăn cũng ăn xong, cô mới nhớ đến chúng.

Thịt lợn cũng bán sạch. Số thịt xương hơn 180 cân, Khương Hành giữ 50 cân, phần còn cô chia theo từng bộ phận, đồng giá đăng bán mạng.

Mỗi chỉ mua một cân với giá 150 tệ, thế mà cũng vét sạch trong vòng một nốt nhạc.

Nhiều hâm mộ còn than thở: 【Thịt ba chỉ ít thế nhỉ? Mình thích ăn ba chỉ mà, tiếc quá.】

【Móng giò cũng tranh nổi, lên hết sạch chẳng kịp mua món khác luôn.】

【Mình cũng !】

【Hì hì, thì khác, lo mua món khác . Mà công nhận lượng ít thật, ai đếm xem bao nhiêu cân ? Chẳng bảo g.i.ế.c hai con lợn ?】

thấy hai con đó nhỏ hơn bình thường. Giống lợn vốn dĩ to, thường lúc xuất chuồng cũng chỉ tầm 130-140 cân thôi, lợn nhà bà chủ chắc đến tuổi xuất chuồng nên còn nhỏ nữa.】

【Hóa nhỏ thế ?! Bảo mua hụt ( ròng).】

Khương Hành chẳng dám hé môi nửa lời.

Trong 50 cân cô giữ đủ bốn cái móng giò, mười cân thịt ba chỉ và các bộ phận khác mỗi thứ một ít. Mười cân thịt ba chỉ chiếm một nửa tổng thịt ba chỉ của cả hai con . Giống lợn đen chất lượng thịt nhưng tỉ lệ thịt cao lắm.

Phản hồi về thịt lợn cũng cực kỳ .

Dù chỉ hơn 100 may mắn mua nhưng mạng rộ lên một làn sóng đ.á.n.h giá cực cao về thịt lợn nhà họ Khương. Thịt lợn thể đủ món, chỉ riêng việc thắng mỡ thôi cũng thơm nức . Các vlogger ẩm thực đều khen hết lời, cho rằng thịt thơm, khi ăn còn cảm nhận một mùi thanh nhẹ, chất lượng tuyệt hảo. Chỉ qua một đợt bán mà tiệm nhỏ tăng thêm mười mấy vạn lượt theo dõi.

Thế là Khương Hành cố ý hái thêm nhiều hạt dẻ về quà tri ân cho 20 vạn theo dõi, bán với giá tượng trưng 1 tệ một cân theo kiểu săn deal nhanh.

Tiện thể cô đăng thông báo tiệm sẽ bước giai đoạn điều chỉnh, lượng hàng sẽ giảm dần cho đến đầu xuân sang năm, mong khách hàng thông cảm.

Nhờ hạt dẻ dịu lòng, các fan cũng vui vẻ chấp nhận. Thực chấp nhận cũng chẳng , vì trồng trọt chu kỳ, nhanh thì một tháng, chậm thì vài năm, thể ngay . Hơn nữa, lượng hàng của tiệm so với lượng khách hiện tại vẫn là quá ít. Nhiều bình luận tiêu cực mạng cũng chỉ vì mua hàng mà .

Khương Hành hứa rằng sang năm sẽ mở rộng diện tích canh tác, dù đảm bảo chủng loại nhưng lượng chắc chắn sẽ nhiều hơn năm đầu tiên nhiều. Có lời hứa , các fan đều mong chờ. Có lẽ sang năm họ thể thoải mái mua rau củ, thịt cá của tiệm bất cứ lúc nào!

Nghĩ đến thôi thấy vui .

Thông báo đưa , lượng khách tìm đến thôn cũng giảm bớt. Tuy nhiên gọi là "giảm" nhưng trong thôn vẫn nhộn nhịp, ngày thường vẫn một hai trăm khách, cuối tuần thì vọt lên ba bốn trăm . Đa là khách từ các thành phố lân cận, lái xe tầm ba bốn tiếng là đến nên họ tranh thủ về đây đổi gió.

Phần lớn họ chỉ định ở một hai ngày .

Khương Hành hiện bán thủy sản và trứng gà mạng, nên đây vẫn là "thỏi nam châm" thu hút những tâm hồn ăn uống. Nhiều cho rằng đây là "máy lọc khí tự nhiên", hợp để thư giãn tinh thần, nên khi tìm chỗ nào hơn thì về đây chơi cũng là một lựa chọn hợp lý. Những đến đây một , trừ những ai yêu cầu quá cao về điều kiện sống, còn đều hai, ba.

Theo cách của họ là về đây để "sạc pin" khi thành phố tiếp tục kiếp thuê.

Ở thôn họ Khương , trừ đồ nhà bà chủ Khương thì các chi phí khác như homestay gà chạy bộ đều rẻ. Chỉ cần mua nguyên liệu của Khương Hành thì chi phí một ngày thể gói gọn trong vòng 150 tệ.

Nhờ thế mà nơi đây hình thành nên một mô hình du lịch nông thôn khá định.

Vu Tuệ Anh bận tối mắt tối mũi, thỉnh thoảng kéo những hộ kinh doanh trong thôn họp, thuê hướng dẫn họ cách kinh doanh và chăm sóc khách hàng mạng. Ban đầu cô chỉ trợ lý cho thôn trưởng, nhưng khi quy mô phát triển vượt quá tầm hiểu của ông thì chính ông trở thành trợ lý đắc lực cho cô. Buổi dạy học kinh doanh trực tuyến đầu tiên diễn thành công, giúp Vu Tuệ Anh tạo chỗ vững chắc trong thôn, lời của cô giờ trọng lượng chẳng kém gì ông thôn trưởng.

Kỳ nghỉ lễ qua , Khương Hành nhanh ch.óng thực hiện chương trình tri ân 10 vạn fan đầu tiên: chọn năm vị khách may mắn cùng một đến trang trại chơi.

Cô còn sắp xếp cho họ trải nghiệm việc đồng áng và đặc cách cho họ suất mua cua, ba ba, lươn và cá chạch. Dù chẳng gì chơi bời linh đình nhưng ai nấy đều ăn uống thỏa thê, kết thúc đợt tri ân một cách mỹ mãn.

Xong đợt , thời tiết bắt đầu lạnh rõ rệt. Cà chua và dưa chuột đậu quả ít dần, thu hoạch mỗi ngày một kém , chẳng bao lâu nữa là nhổ bỏ. Vừa lúa cũng đến kỳ thu hoạch. Chỉ trong vòng một tuần, mười một mẫu đất phủ kín dâu tây.

Khương Hành cũng thu hơn 3000 cân gạo tẻ và hơn một ngàn cân cám.

Tám chú lợn còn giờ sướng nhất vì cám ăn hết.

Sắp tới tạm thời vụ thu hoạch nào lớn, đợi đến tháng mười hai khi trời thực sự lạnh, cô mới tát cả ba cái ao để đưa một lượng lớn thủy sản thị trường.

Bên cạnh đó là các khoản chi tiêu: tiền mua cây ăn quả, tiền hỗ trợ thôn đường. May mà dù thu hoạch nhiều nhưng rau chân vịt và xà lách vẫn giúp cô thu hồi ít vốn, trong túi vẫn còn 100 vạn tệ, trong đó 60 vạn cô định để dành lắp hệ thống tưới tiêu.

Cô định lắp hệ thống tưới thông minh cho bộ khu trồng trọt và một phần sườn núi. Nếu diện tích nhỏ như thì thuê vài tưới nước bón phân là xong, nhưng sang năm cô định khai thác tối đa diện tích đất nên nếu chỉ dựa sức thì khó khăn. Điểm trừ duy nhất là lắp hệ thống sẽ vướng víu khi dùng máy cày, nhưng giờ Khương Hành điều khiển máy sành sỏi nên việc né tránh các vòi phun thành vấn đề.

Giữa tháng mười, lứa dưa hấu cuối cùng cũng chín, thu hơn tám trăm quả.

Một phần cô bán mạng, phần còn giao cho bên Thực Đỉnh Thiên và Vạn Kiến Vũ. Đợt kiếm mười lăm vạn tệ, cộng thêm tiền bán rau cỏ hằng ngày là hơn hai mươi vạn, đủ để thuê nốt đoạn đường xi măng tận nhà.

Đồng thời, Khương Hành dùng máy cày xới mười mẫu đất để trồng nho. Mấy gốc nho thích nghi , ngay đêm đầu tiên xuống giống, cô cho chúng "tắm" một trận mưa linh khí.

Sáng hôm , mấy cây nho trông cứng cáp và tràn đầy sức sống hẳn lên.

Loading...