Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 115: Quay chụp video
Cập nhật lúc: 2026-04-07 16:02:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Hành tranh thủ hỏi một câu: "Việc gì cơ?"
Lâm Nhất Thụy đắc ý khoe: "Hành nhà cô thơm quá mà, hai hôm sang ngửi thấy là ngay hàng xịn, giống , thế là bà cụ lấy về trồng thử, ai dè nó sống thật!"
Khương Hành: "?!"
Vị khách ngay thấy thế cũng kinh ngạc thốt lên: "Còn thế nữa cơ ạ?!"
Lâm Nhất Thụy tiếp lời: "Nhìn là , nhé! Mẹ bảo đợi nó bén rễ chắc chắn thêm thời gian nữa là thể hái ăn dần, lúc đó thì hành ăn cả đời hết!"
Vị khách phía gật gù: "Học , học !"
Khương Hành cũng thấy bái phục, lúc đưa hàng cô còn giơ ngón tay cái tán thưởng: "Bác gái siêu thật đấy. Của tổng cộng là 216 tệ, em lấy 215 tệ thôi nhé."
Lâm Nhất Thụy hớn hở trả tiền. Số hành tặng kèm hôm nay, ngoài một ít dùng để nấu ăn, phần còn cũng định đem trồng luôn. Mẹ còn tâm lý đến mức cắt sẵn mấy cái can dầu ăn chậu, chuẩn cả đất cho , chỉ cần đào lỗ vùi hành xuống tưới tí nước là xong.
Cái giống hành , , là thứ đồ nhà bà chủ Khương đều sức sống mãnh liệt. Đợt bỏ bê cả ngày trời mà mang về trồng vẫn sống nhăn răng, nên hôm nay chắc chắn thành vấn đề. Cứ đà , dù bà chủ hết hàng thì vẫn thể tự do ăn hành lá nhà trồng!
Cái cảnh lúc nào cũng nơm nớp lo bà chủ hết hàng đúng là khổ sở thật mà.
Vị khách ban đầu cũng chẳng định mua nhiều thế, hành lá ở nhà vẫn còn đầy đấy nhưng lười chẳng buồn . Kết quả thấy Lâm Nhất Thụy thao tác như , cũng chốt luôn đơn 200 tệ để lấy quà tặng. Vì hành lá hết sạch, chỉ còn cách "tự vận động" như thế thôi.
Sau đó, chuyện Lâm Nhất Thụy trồng hành thành công cũng lan truyền trong nhóm chat. Cả nhóm khách hàng xôn xao hẳn lên:
[Khách 1]: Thật đấy?
[Khách 2]: Hành lá chắc là rửa sạch chứ, thế thì nát hết rễ còn gì? Sao mà sống ?
[Lâm Nhất Thụy]: Chính tai bà chủ xác nhận đấy, bà chủ cũng thấy kể mà phản đối gì.
[Khách 3]: Ơ, đang nhắc đến đấy ?
Lâm Nhất Thụy nhảy nhóm, khi hỏi dồn dập, nhiệt tình chia sẻ bí quyết: [Mọi đừng lo, đồ nhà bà chủ Khương sức sống dai lắm. Cách thật nhé, mang về trồng sống cả đám, c.h.ế.t cây nào luôn (Kèm ảnh) (Kèm ảnh)]
Anh còn gửi luôn ảnh chụp vườn nhà . Những khóm hành lá mọc riêng biệt một khoảnh đất nhỏ, lá hành xanh mướt, vươn cao trông đầy sức sống, chẳng khác gì hành trồng tại vườn lâu năm.
[Khách 4]: Học !!!
[Khách 5]: Đang lo đây, chỉ thích ăn hành tươi thôi, kiểu triển ngay mới .
[Khách 6]: Nhà chậu cũng sắm ngay một cái, hy vọng là thành công.
[Khách 7]: Cảm ơn bác gái nhé, ha ha ha!
Trong nhóm thì rôm rả, còn chỗ Khương Hành khách vẫn cứ nườm nượp. Chủ tiệm sữa sát bên thường xuyên mua đồ của cô cũng tranh thủ sang ủng hộ, còn tặng cô một ly sữa và hỏi thăm lượng việt quất mỗi ngày bao nhiêu.
Vì trong sữa của món cần thêm việt quất tươi!
Khương Hành: "Chắc mỗi ngày cũng 30 - 40 cân. Đấy là mức tối thiểu ạ."
Mấy bụi việt quất đó mọc khá rải rác, lượng mỗi bụi nhiều nhưng gom thì cũng khá.
"Có điều mùa việt quất dài , chắc chỉ tầm nửa tháng thôi ."
Nhật Nguyệt
Trần Bình: "Thế là đủ , trái cây theo mùa thì thời gian ngắn cũng . Từ mai bắt đầu đặt hàng nhé!"
Khương Hành: "Vâng, ok ."
Trần Bình hài lòng xách đồ . Khương Hành bỗng nhớ đến ông chủ tiệm trái cây lâu gặp, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Ly sữa còn uống xong thấy ông xuất hiện.
Anh trách khéo: "Bà chủ Khương chẳng báo tiếng nào cả, nếu xem tin nhắn trong nhóm thì cũng chẳng cô bán trái cây ."
Để chờ mãi thôi!
Khương Hành bảo: "Hôm nay nhận đặt việt quất, mà hàng vẫn còn nhiều lắm, nếm thử ."
Anh chủ tiệm trái cây nhón hai quả, bóp nhẹ thấy thịt quả chắc nịch, đàn hồi chứ mềm nhũn. Ngửi thử thấy mùi thơm thanh mát như mới hái cành xuống.
Anh thầm cảm thán, chẳng cô Khương mới về quê ruộng ?
Sao thể trồng loại việt quất phẩm chất thế nhỉ?
Đợt dâu tằm cũng , mang về đóng hộp bán lẻ salad trái cây, sữa chua đều cực kỳ đắt khách. Lần ... bỏ hai quả miệng, lớp vỏ mỏng giòn tan, nước quả chua ngọt bùng nổ.
Anh gật đầu hài lòng: "Chỗ còn chắc tầm 2 cân, lấy hết nhé. Cho thêm hai quả cà chua to nữa..."
Khương Hành nhanh ch.óng đóng gói cho .
Sữa dê, rau chân vịt và tôm hùm đất vì lượng ít nên hết từ sớm. Cà chua bi cũng hot nên cũng cháy hàng nhanh ch.óng. Việt quất vì giá cao nên mới hết xong. Hiện giờ chỉ còn 10 cân cà chua to, 14 quả dưa chuột, một ít hành tặng kèm và vài lạng nấm. Tầm mười phút nữa chắc là cô thể dọn sạp về nhà.
so với khi, hôm nay lượng hàng nhiều hơn hẳn nên dọn sạp muộn. Đến 7 giờ rưỡi tối, trời tối hẳn cô mới dọn xong. Trong nửa tiếng cuối cùng, thêm ít khách mới ghé qua. Họ mua ít, chủ yếu là một quả cà chua hoặc một quả dưa chuột và Khương Hành vẫn giữ thói quen tặng kèm mấy nhánh hành lá cho mỗi đơn hàng.
Bán xong xuôi, Khương Hành lái xe về nhà. Có xe bán tải đúng là tiện hơn xe ba bánh nhiều, đường làng vắng vẻ, bật đèn pha lên là sáng rực cả đường, chẳng lo đèn đường.
Về đến nhà, Khương Hành mang hộp tiền , xe thì khóa để bên ngoài. Lần chờ cô là bác cả.
Tần Tư Tề đang ôm chú ch.ó Pudding ở bàn lớn, cặm cụi cắt ghép video máy tính. Pudding thấy tiếng động liền vùng khỏi tay cô nàng, lao ngoài sủa mừng: "Gâu gâu gâu!"
Bé Li và Caramel cũng nhanh ch.óng chạy đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-lam-vuon-ai-de-noi-nhat-mang-xa-hoi/chuong-115-quay-chup-video.html.]
Tần Tư Tề mắt sáng rực chạy theo: "Chị về !"
"Chị về !" Khương Hành quanh sân thấy thứ gọn gàng, nhà cửa sạch sẽ.
Cô sờ bụng mấy đứa nhỏ thấy đứa nào cũng no căng, sang hỏi em họ: "Ở nhà một sợ ?"
Tần Tư Tề cứ thế líu lo chạy quanh Khương Hành như một chú cún con: "Cũng sợ một tí, nhưng Caramel, Pudding với bé Li ở đây nên cũng đỡ. Lúc nãy bác còn sang xem chị về , định bảo bác gái sang ngủ cùng em nhưng em bảo cần, hi hi. Ba đứa tâm lý lắm, cứ thấy tiếng động là chạy xem, em thấy an hẳn!"
Khương Hành xoa đầu em: " , sợ. Ba đứa chiến đấu lắm, ."
"Vâng!" Tần Tư Tề yên tâm hẳn.
Cô nàng ngó ngoài, sực nhớ xe tận sân nên đập tay lên trán hỏi: "Chị bán hết ? Bày sạp vất vả chị?"
Khương Hành: "Hết sạch , cũng vất vả lắm."
Tần Tư Tề chớp mắt: "Mai cho em cùng với nhé?"
Khương Hành tới bàn máy tính: "Chị bán cách ngày, ngày mới , lúc đó chị dẫn em theo."
Chiều nay Tần Tư Tề đắn đo giữa việc bán hàng và ở nhà dựng video, cuối cùng cô chọn ở nhà vì quá mê cái máy ảnh mới mua.
Tần Tư Tề chị đầy ngưỡng mộ: "Chị ơi, cuộc sống của chị đúng là ước mơ của em luôn !!!"
Khương Hành bình thản đáp: "Nhiều với chị câu ."
Tần Tư Tề: "..." Đáng ghét thật, ghen tị quá mất!
Lúc Khương Hành mới bản dựng video của em họ, hiện tại mới chỉ là bản sơ thảo.
Cô nàng thấy chị xem thì ngại, chủ động bấm nút phát: "Kỹ thuật của em cũng bình thường thôi, tự học mạng đấy, chị xem thử ..."
Video bắt đầu. Cảnh đầu tiên là một bông hoa dưa chuột nhỏ xíu, đó khung hình mở rộng dần cả vườn dưa chuột xanh mướt. Máy lướt qua những quả dưa lủng lẳng giàn, một bàn tay đưa hái một quả dưa, tung lên trung. Khi quả dưa rơi xuống, nó gọn một chiếc thớt sạch sẽ và đập vỡ . Cú chuyển cảnh cực kỳ mượt mà.
Tiếp đó là màn thể hiện đao pháp điêu luyện của bác Trần, tiếng "cạch cạch" giòn giã, dưa chuột cắt thành miếng vuông vức, gia vị thêm và cuối cùng là màn dội dầu nóng. Tiếng "xèo" một cái cực kỳ bắt tai, video dừng .
Vẫn dựng xong hết nhưng chỉ đến đây thôi ấn tượng . Khung hình và màu sắc khiến xem cảm thấy dễ chịu.
Khương Hành tuy chuyên nhưng cô thực sự thích video , cô ngạc nhiên hỏi: "Em tự học mạng thật ? Quay mà dựng cũng xịn nữa!"
"Vâng, bình thường em cũng chụp linh tinh mà."
Tần Tư Tề hì hì, thấy chị họ hài lòng cô cũng vui lây: "Em thích chụp ảnh lắm, dùng điện thoại dựng luôn đó. Cái máy ảnh của chị độ phân giải đỉnh thật, màu sắc ăn đứt camera điện thoại luôn! Chị xem cái đoạn dội dầu , hạt tiêu dầu nóng cho nhảy dựng lên như pháo hoa , cả tỏi băm nữa... Nhìn mà em thèm nhỏ dãi!"
cô nàng đổi giọng: "Có điều đoạn tay em lắm. Chị ơi, mai chị với em đoạn nhé? Em thấy tay chị , lúc chị cầm nấm nghệ thuật hơn hẳn, chắc chắn sẽ video lên bao nhiêu!"
Khương Hành nề hà gì, thấy em họ thích là cô gật đầu ngay: "Được thôi."
"Yeahhh!"
Tần Tư Tề sướng phát điên, nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá, tác phẩm đầu tay bằng máy ảnh xịn sắp lò ! À mà chị ơi, em đăng cái lên TikTok của em ? Em tận 800 theo dõi đấy!"
Khương Hành ngạc nhiên: "Em cũng chơi cái đó ?"
Tần Tư Tề bỗng trưng bộ mặt đau khổ: "... Vâng. Em thích video, cũng tại cái sở thích mà em cái clip 'tỏ vẻ ngầu', bao nhiêu tim luôn, ai ngờ ba em lướt trúng... Thế là ông phát hiện em... hút t.h.u.ố.c."
Nói đoạn, cô nàng ngượng ngùng lén chị. Cái hành động mà lúc đó cô thấy là nổi loạn, là ngầu lòi, hiểu mặt chị họ thấy nó trẻ con và ngớ ngẩn đến lạ.
Khương Hành: "..." là trùng hợp thật.
Cô nghĩ một lát nghiêm túc bảo: "Ở nhà chị hút t.h.u.ố.c nhé."
Tần Tư Tề vội vàng bịt miệng: "Em hút nữa ! Lúc đó chỉ là thấy ngầu nên thử clip thôi chứ em nghiện, em hứa đấy!"
"Tốt lắm."
Khương Hành hài lòng xoa đầu em khen ngợi, khẳng định luôn: "Em cứ tập trung dựng video cho , mấy clip quảng cáo sản phẩm cho cửa hàng chị giao hết cho em đấy!"
Tần Tư Tề thở phào, mắt lấp lánh gật đầu lia lịa: "Vâng ạ! Bảo đảm thành nhiệm vụ!!!"
--
Tần Tư Tề ôm máy tính dựng video, thỉnh thoảng dùng điện thoại trả lời tin nhắn, trông chẳng khác gì một "con dân văn phòng" chính hiệu. Khương Hành thì đang bận đếm tiền.
Hàng nhiều đồng nghĩa với việc tiền cũng nhiều. Sau khi hạ thấp hạn mức giao hàng, lượng đơn đặt cũng tăng lên, nhưng quá đột biến. Vì lượng tôm hùm đất ít, cà chua bi, việt quất và cà chua to cũng đưa danh mục đặt , giữ một phần để bày sạp nên Khương Hành vẫn kiểm soát c.h.ặ.t chẽ lượng.
Cuối cùng, cô vặn bán hết lượng cho phép, vượt mức một chút nhưng đáng kể.
Tổng cộng 25 đơn hàng, trong đó 13 đơn 500 tệ, 8 đơn chỉ hơn 200 tệ một chút. Rất nhiều đơn khác đành từ chối vì hết hạn mức. Tính , công việc của Khương Bổng nặng thêm một chút nhưng thu nhập vẫn , vì bình thường khách đặt đơn 500 tệ.
Tổng thu nhập từ các đơn đặt hôm nay là 9.600 tệ, chỉ nhỉnh hơn ngày một hai nghìn tệ.
thu nhập từ bày sạp thì khác hẳn.
Nấm rừng vì khách đặt nhiều nên bán tại sạp ít , chỉ thu về hơn 3.000 tệ.
Dưa chuột bán hơn 60 cân, thu về gần 2.000 tệ.
Tôm hùm đất bán hơn 20 cân, thu về đúng 1.000 tệ.
Cà chua to buổi trưa ăn một ít, bán tại sạp 120 cân, thu về 3.600 tệ.
Cà chua bi thì "hao" nhiều hơn, vì biếu mợ một ít, tặng mấy nhà thiết vài cân, chiều đến mấy cụ trong làng sang hóng điều hòa cô cũng mời ăn một ít, cuối cùng bán tầm 60 cân, thu về 2.400 tệ.