Sự chú ý của Tô lập tức dời , bà tìm cái kéo mở bưu kiện, đặt cùng quả nhiên là thư. Bà chữ, mở đưa thẳng cho Tô Quốc Bình: "Con mau cho ."
Tô Quốc Bình nhận thư nhưng ngay mà quét mắt . Vừa lướt qua, mặt liền nở nụ : "Mẹ, em rể chơi lớn !"
"Chơi lớn cái gì?"
"Hội thao của bọn họ , giành hai cái giải nhất. Ai da, hồi con bảo là năng lực, giờ nghĩ đúng thật."
Trên mặt Tô cũng lộ vẻ vui mừng, nhưng hiểu lắm mấy cái , hỏi: "Hội thao của bọn họ, giải nhất khó lấy lắm ?"
"Mẹ hỏi thừa! Tham gia hội thao là tinh trong tinh đấy!"
Tuy con trai chặn họng một câu, nhưng trong lòng Tô vui, tiếp tục hỏi: "Sau đó thì ?"
"Sau đó..." Tô Quốc Bình cúi đầu xem thư, "Có lãnh đạo đơn vị khác mời em rể, bọn họ cân nhắc xong quyết định đồng ý, cho nên công việc của em rể sắp biến động?" Mấy chữ cuối theo thư, âm cuối lên cao, mang theo vẻ nghi vấn.
Mẹ Tô thì vui vẻ, suy đoán: "Chắc chắn là thăng chức , đó thế nào?"
Tô Quốc Bình tán đồng gật đầu, tiếp tục xem thư, khi mở miệng nữa giọng trở nên thận trọng hơn: "Vì công việc của em rể biến động, khả năng chuyển nhà, cho nên kỳ nghỉ hè bọn họ về nữa."
"Không về nữa?" Mẹ Tô sửng sốt.
"Vâng, Đình Đình đợi em rể đến đơn vị mới, công việc thỏa, nghỉ đông nếu xin phép thì sẽ về."
Tuy chút thất vọng, nhưng Tô cũng hiểu chuyện, gật đầu : "Chúng nó là đúng, nhà lúc nào về chẳng , công việc là quan trọng nhất. Con mau thư từ đầu đến đuôi cho một ." Bà bất mãn với hành vi nhảy cóc của con trai.
Chỉ cần đồng, cái gì cũng dễ . Tô Quốc Bình thư từ đầu đến cuối cho ruột .
"Tốt, quá."
Mẹ Tô xong đưa tay nhận lấy lá thư, cúi đầu dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve: "Không em gái con mấy năm nay đổi gì , Mạn Mạn chắc cũng lớn ."
"Thay đổi chắc chắn là , hơn nữa là đổi ."
Tuy Tô Quốc Bình thương em gái, nhưng cái tính cách của Tô Đình, chính cũng khen nổi một chữ . mấy năm nay, xem thư em gái về, năng việc rõ ràng rành mạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-477.html.]
Ngay cả chữ cũng hơn mấy năm nhiều.
Tô Quốc Bình cảm thấy, em gái khi kết hôn tiến bộ thực sự ít.
Còn về cháu gái... Hắn nghĩ ngợi : "Em gái em rể đều , Mạn Mạn lớn lên chắc chắn cũng xinh."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mẹ Tô hất cằm, khoe khoang: "Còn , năm xưa cũng là mỹ nhân tiếng trong thôn đấy."
"Thế với dì Trình, ai hơn?" Tô Quốc Bình châm chọc hỏi.
"Mẹ với dì Trình con mỗi một vẻ," Tô mới mắc bẫy , xong liền trở mặt, "Thư xong , con còn đồng?"
"Ôi trời ruột của con ơi! Con dậy từ tờ mờ sáng, bộ lên công xã lấy bưu kiện cho , về nghỉ thêm một lát thì ? Mẹ thể qua cầu rút ván như thế !"
"Nói bậy! Bảy tám dặm đường mất bốn năm tiếng đồng hồ, con thấy ngại ! Mau việc ! Không bảo cha con tẩn cho con một trận tin ?"
"Thế cho con xem em gái gửi cái gì về ."
Mẹ Tô xua tay, vẻ mặt ghét bỏ : "Đồ cho , con xem gì? Mau việc , sắp 30 tuổi đầu , chút việc mà cứ lười biếng, con cũng thật hổ."
Tô Quốc Bình: "... Con mới 27."
"27 thì , em rể con ở tuổi là doanh trưởng , con xem, thật là so với c.h.ế.t, hàng so với hàng vứt!"
Đi đường ruộng, Tô Quốc Bình cảm thấy thực sự quá thực dụng, lúc cần dùng đến thì là con trai ngoan, dùng nữa thì là "mày cũng hổ".
Haiz, cuộc đời quá gian nan.
...
Tin tức vợ chồng Tô Đình nghỉ hè về truyền ngoài, đại đội Tô gia náo nhiệt một trận. Đặc biệt là những kẻ chắc chắn Tô Đình sẽ coi thường cái xó xỉnh quê mùa , cái đuôi hận thể vểnh lên tận trời, thấy Tô liền : "Hồi thế nào, con gái con rể bà chắc chắn sẽ về, lúc bà còn tin, giờ thế nào, thật sự về chứ gì?"