Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 475

Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:56:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cũng lời công đạo: "Tô Đình hơn hai năm về là vì nó gả xa. Muốn thật sự coi thường nhà đẻ, hiếu thuận, thì nó thể năm bảy lượt gửi đồ về nhà ? Nếu thế mà tính là hiếu thuận, thì hy vọng con gái đừng hiếu thuận như thế."

 

Kết quả những kẻ còn lý lẽ hùng hồn: "Bà cái gì? Mấy thứ Tô Đình mua, đối với chúng thì quý giá, nhưng đối với nó thì đáng là bao. Dù cũng là cha ruột, nó nếu chút tỏ vẻ gì, ngoài lọt tai, lớn chuyện chừng còn ảnh hưởng đến tiền đồ của chồng nó. Dùng tiền lẻ đổi lấy thanh danh , quá hời còn gì!"

 

"Về thăm thì khác, tốn tiền còn tốn thời gian, đặc biệt là chồng nó, cấp bậc cao như , chắc chắn bận, thể xin nghỉ lâu như thế để cùng nó về nhà đẻ. Lại ngoài gặp việc lớn việc nhỏ , còn coi trọng cái xó xỉnh của chúng nữa, cứ chờ xem, nó chắc chắn sẽ về ."

 

Mẹ Tô những lời chọc tức gần c.h.ế.t, nhưng cố tình cãi , cho nên nhận tin con gái con rể sắp về, bà liền loan tin ngoài, cốt để vả mặt bọn họ.

 

Vả mặt thành công, những đó xong sắc mặt đều lắm, lập tức đổi giọng, nhưng cũng kẻ mạnh miệng, tin chắc Tô Đình nghỉ hè sẽ về.

 

Tháng Năm nhận thư của Tô Đình, tin Hạ Đông Xuyên tham gia hội thao, tháng Tám mới thể về, những kẻ đó liền nhạo một trận. đây là vinh dự, trong lòng vững tin.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

chờ đến tháng Tám, mắt thấy sắp đến rằm tháng Tám, con gái con rể vẫn dẫn cháu về, trong lòng Tô bắt đầu sốt ruột.

 

Nếu vì giữ sĩ diện, bà chắc chắn sớm nhịn mà ngày ngày cổng thôn ngóng chờ.

 

Đợi đến khi nhận giấy báo nhận hàng từ đưa thư, thấy bưu kiện là do con gái gửi về, lòng Tô nguội lạnh, một chút cũng vui nổi, ở nhà thở ngắn than dài cả ngày.

 

Bởi vì bà , nếu con gái con rể thể về, cái gì chắc chắn sẽ trực tiếp mang về, sẽ tốn thêm một khoản tiền oan uổng để gửi bưu điện. Gửi bưu kiện, đồng nghĩa với việc họ trong thời gian ngắn sẽ về.

 

Tháng Tám sắp hết, khai giảng xong trẻ con học, chắc chắn thời gian về nữa. Học kỳ kết thúc là đến Tết, đến lúc đó về vẫn là ẩn .

 

Cuối cùng vẫn là con thứ hai Tô Quốc Bình khuyên bà: "Mặc kệ em gái khi nào về, về , chúng cứ lấy bưu kiện về , chừng bên trong còn kẹp thư..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-475.html.]

Vừa đến thư, Tô lập tức tỉnh táo: " đúng, lấy bưu kiện ." Bà dậy về phòng lục tìm giấy báo, đưa cho con trai, "Con mau công xã lấy bưu kiện về đây."

 

Tô Quốc Bình sắc trời bên ngoài, kêu rên: "Con chạy nhanh ích gì, bên ngoài trời sắp tối , con chạy gãy chân cũng kịp !"

 

Mẹ Tô theo hướng con trai chỉ, thấy trời quả thực còn sớm, sửa miệng: "Vậy mai con dậy sớm chút, sớm ."

 

Tô Quốc Bình thầm nghĩ dậy sớm ích gì, bưu điện mở cửa . gần đây đang vụ gặt gấp gieo trồng gấp, quả thực mệt đứt , giờ thể ở nhà đều là tìm cớ chuồn về, đợi bố phát hiện biến mất, chừng còn ăn một trận đòn.

 

Có thể cớ ngoài dạo trộm lười, trong lòng vui như mở cờ, liền kéo dài giọng : "Con thì thể dậy sớm , nhưng chỗ cha..."

 

"Chỗ cha con để ."

 

"Có câu của là con yên tâm ," gấp tờ giấy báo, nhét túi , "Mẹ còn việc gì khác , thì con đồng việc đây?"

 

Nếu ngày mai thể lười biếng, cũng định tiếp tục ở nhà nghỉ ngơi, đỡ đ.á.n.h.

 

"Không việc gì," Tô lắc đầu, thấy ngoài vội vàng hỏi, "Con cầm giấy báo gì?"

 

"Con về việc mà." Tô Quốc Bình mắt trông mong ruột, hy vọng bà thể một câu "Con bây giờ về gì? Trong nhà sắp ăn cơm ".

 

thất vọng là Tô căn bản giữ , đưa tay : "Vậy con đưa giấy báo cho , đỡ việc bẩn mất, sáng mai gọi con dậy đưa cho con."

 

 

 

 

Loading...