Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:56:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Đông Xuyên giơ tay tung quả cầu lông lên, cũng bật nhảy theo, đ.á.n.h quả cầu bay sang phía bên vạch phấn trắng. Hạ Diễm cầm vợt đón đỡ, "bốp" một tiếng——

 

Đánh trúng , nhưng vì góc cầu bay tới hiểm nên vợt của bé chỉ chạm cạnh cầu, cộng thêm góc độ và lực đủ, quả cầu qua vạch.

 

Hạ Đông Xuyên nhướng mày về phía Tô Đình, tuy gì nhưng từ khóe mắt đến đuôi mày đều toát lên vẻ đắc ý.

 

Thắng một đứa trẻ con mà cũng khoe khoang gớm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Đình lắc đầu, cổ vũ cho Hạ Diễm: "Tiểu Diễm cố lên!"

 

Mạn Mạn vốn định kêu ba cố lên, lập tức dẫn dắt, hùa theo: "Tiểu Diễm, cố lên!"

 

Hạ Diễm nhặt cầu lên liền nghiêm túc chỉnh : "Gọi là hai." Cầu lông thể thua, nhưng xưng hô thì loạn!

 

"Dạ ~ Anh hai, cố lên!"

 

Hạ Diễm hài lòng, bắt chước tư thế phát cầu của bố. Cậu bé dáng cao, nhưng vì động tác đập xuống nên khi cầu qua vạch, góc độ thấp.

 

Nếu ở giữa chăng lưới thì quả chắc chắn qua, nhưng điều kiện đơn sơ, ở giữa chỉ kẻ một đường thẳng, nên quả cầu lông cứ thế sát đất bay sang bên .

 

Động tác của Hạ Đông Xuyên tuy nhanh, nhưng cầu rơi xuống đất còn nhanh hơn, nên vợt của kịp chạm cầu thì ván kết thúc.

 

Hạ Đông Xuyên khom lưng nhặt cầu lên : "Con chơi nhé."

 

Hạ Diễm mặc kệ, đắc ý lắc lư cái eo: "Dù con cũng thắng." Khoe khoang xong bé mới sực nhớ , "Ván thứ ba ba phát cầu kiểu đó nữa."

 

"Tại ?"

 

"Ba phát thế con đỡ ." Hạ Diễm lên án, ván đầu tiên bé thua cũng chính vì lý do .

 

Hạ Đông Xuyên bật vì tức: "Đó là do kỹ thuật của con tinh. Nếu ba con đỡ cầu, ba việc gì đập xuống? Đánh bổng lên trời chẳng là xong ?" Anh chẳng qua là phô diễn kỹ thuật một chút, ngặt nỗi trình độ đối thủ quá kém, nổi bật sự lợi hại của .

 

Hạ Diễm cho rằng gà mờ, nhưng bé quả thực rành đ.á.n.h cầu lông lắm, cãi bố nên chỉ đành giở thói ăn vạ: "Con , dù ba cũng phát cầu như thế."

 

"Được , ba sẽ phát t.ử tế, đảm bảo con đỡ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-467.html.]

 

cũng là bố, cứ so đo với con trai mãi cũng kỳ, Hạ Đông Xuyên nghĩ bèn phát một quả cầu đúng quy củ, Hạ Diễm quả nhiên đỡ thuận lợi.

 

Hai đ.á.n.h qua đ.á.n.h vài phút, cho đến khi Hạ Diễm đuối sức, lúc vung vợt hụt nên đ.á.n.h cầu qua vạch.

 

Ba ván kết thúc, Hạ Đông Xuyên buông tay: "Ba thắng ."

 

"Hai mươi năm con chắc chắn sẽ thắng ba!" Hạ Diễm tung lời thề son sắt. Tô Đình ngay lập tức liên tưởng đến câu danh ngôn của mấy nhân vật "Long Ngạo Thiên" trong truyện – ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo! Nàng nhịn phì thành tiếng.

 

Hạ Diễm đầu , vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Mẹ cái gì ạ?"

 

"Mẹ vui thôi mà." Tô Đình .

 

"Không đang nhạo con chứ?"

 

"Đương nhiên là ," Tô Đình khẳng định gật đầu, giải thích, "Hai mươi năm , con hai mươi tám tuổi, đang độ tuổi sung sức nhất, còn ba con lúc đó năm mươi, thành ông già , ba con chắc chắn đ.á.n.h con. Lời con sai, tại nhạo con?"

 

Hạ Diễm tâng bốc đến lâng lâng, sang hẹn chiến với bố: "Hai mươi năm chúng đ.á.n.h tiếp."

 

Hạ Đông Xuyên: "Hừ."

 

Nhặt quả cầu lên, lấy vợt từ tay Hạ Diễm, Hạ Đông Xuyên theo lưng Tô Đình nhà. Sau khi đặt vợt và cầu lên bàn , rảo bước đuổi kịp Tô Đình, ôm lấy vai nàng thấp giọng hỏi: "Hai mươi năm , là ông già hả?"

 

"Chẳng lẽ ? Lúc đó năm mươi ."

 

"Năm nay hai mươi chín, hai mươi năm mới bốn mươi chín."

 

"Tính cả tuổi mụ nữa."

 

Lần Hạ Đông Xuyên thật sự thể phản bác, chỉ thể nghiến răng hỏi: "Anh là ông già, em là cái gì?"

 

Tô Đình trả lời, chỉ chớp chớp mắt cho một sự thật đau lòng: "Hai mươi năm , em tính cả tuổi mụ cũng đến năm mươi." Nàng nhiều lắm cũng chỉ tính là trung niên thôi.

 

 

 

 

Loading...