"Bên trong là cái gì thế?"
Hạ Đông Xuyên úp úp mở mở: "Em xem thì ."
"Thần bí ghê." Tô Đình , mở hộp , chờ thấy rõ đồ vật bên trong, nàng ngước mắt hỏi, "Lắc tay ? Sao nghĩ đến việc mua cái ?"
"Dạo bách hóa thấy bán..." Hạ Đông Xuyên vốn định thuận tay mua, nhưng thấy nụ mặt Tô Đình, lời đến bên miệng liền biến thành, "Cảm thấy em sẽ thích nên mua."
"Em thích," Tô Đình đưa cái hộp cho Hạ Đông Xuyên, sai bảo, "Anh đeo cho em ."
Hạ Đông Xuyên nhận lấy hộp, xoay đối diện với Tô Đình, lấy chiếc lắc bạc , đặt lên cổ tay nàng, hai tay theo dây xích, lật qua cổ tay nàng cài chốt .
"Hình như rộng."
"Không rộng bao nhiêu ." Tô Đình buông tay xuống, chiếc lắc trượt theo, đó mắc ở chỗ khớp xương cổ tay, "Rất vặn."
Hạ Đông Xuyên cúi đầu tay của Tô Đình. Màu bạc khiêm tốn treo cổ tay mảnh khảnh của nàng, càng tôn lên làn da trắng ngần.
Hạ Đông Xuyên duỗi tay, nắm lấy cả bàn tay lẫn chiếc lắc của nàng trong lòng bàn tay , kéo lên môi, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt trong cổ tay nàng, thấp giọng : "Rất ."
Rõ ràng chẳng câu nào quá phận, nhưng Tô Đình bỗng cảm thấy miệng khô lưỡi khô. Nghĩ đến bọn trẻ còn đang ở bên ngoài, nàng thử rụt tay , nhưng rút .
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng Hạ Diễm: "Ba ơi, xong ạ!"
"Xong ngay đây!" Tô Đình vội vàng trả lời, với Hạ Đông Xuyên, "Bọn nhỏ đợi sốt ruột ."
Hạ Đông Xuyên "ừ" một tiếng, như việc gì mà buông tay Tô Đình , khom lưng cầm lấy đồ chơi cho hai đứa nhỏ. Lúc nàng ngoài, thình lình hỏi: "Buổi sáng ngày xuất phát, ước định giữa chúng em còn nhớ chứ?"
Tô Đình suýt chút nữa trượt chân, giả ngu hỏi: "Ước định gì cơ?"
Hạ Đông Xuyên định mở miệng, ánh mắt quét thấy Hạ Diễm đang thò đầu ngoài cửa, liền sửa miệng: "Anh mang đồ chơi cho con và em gái đấy." Nói vòng qua giường tới cửa, đưa đồ chơi cho Hạ Diễm.
Tuy rằng Hạ Diễm đói đến mức n.g.ự.c dán lưng, nhưng đồ chơi thì chịu đói một tí sá gì, lập tức ôm lấy đồ chơi, vui vẻ hét lên: "Cảm ơn ba!"
Hạ Đông Xuyên gật đầu: "Hai đứa tự bóc , ba với còn chút chuyện ."
"Rõ!" Giọng Hạ Diễm vang dội, ôm đồ chơi dắt em gái ghế sô pha.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Đông Xuyên thuận tay đóng cửa , xoay về phía Tô Đình: "Quên thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-461.html.]
"Cũng quên hết." Tô Đình thức thời lựa chọn sửa miệng.
Hạ Đông Xuyên nhướng mày: "Thế ? Vậy em nhớ cái gì ?"
Tô Đình lảng sang chuyện khác: "Giờ là giờ cơm, cái thích hợp lắm ?"
"Anh sợ buổi tối em quỵt nợ, cần thiết rõ ràng ngay bây giờ."
"Luận về độ mặt dày quỵt nợ em chắc?" Tô Đình nhịn phun tào. Nàng hiện tại chính là hối hận, sớm rằng thể lấy giải nhất thật, nàng khẳng định dám mạnh miệng như thế.
"Xem em từng nghĩ tới chuyện quỵt nợ thật. Thế thì , em bồi thường cho ." Hạ Đông Xuyên đến mặt Tô Đình, cúi đầu .
Tô Đình tức : "Em định quỵt thật, nghĩ thôi cũng ? Em thấy mới là vô ."
"Thế tối nay chúng ngủ sớm một chút nhé?"
Hạ Đông Xuyên chuyển chủ đề nhanh đến mức chút bước đệm nào, Tô Đình nhất thời phản ứng kịp: "Cái gì?"
"Em định quỵt nợ ? Thế thì tối nay ngủ sớm chút, lúc ngày mai chủ nhật, thể ngủ bù."
"Thế nếu em định quỵt nợ thì ?"
Hạ Đông Xuyên khoe hàm răng trắng tinh chỉnh tề với Tô Đình: "Nếu em ăn cơm tối ngay giường."
Tình thế ép , Tô Đình lựa chọn cúi đầu: "Em vẫn nhà ăn hơn."
"Thế tối nay chúng ngủ sớm nhé?"
"Nói rõ là năm tiếng, ngủ sớm với ngủ muộn chút thì gì khác ?"
"Anh cầm hai cái giải nhất về, nên tăng thêm chút thời gian ?"
Tô Đình ngước mắt trừng : "Không !"
"Ai ?"
Hiện tại Tô Đình còn cái khí thế của hơn nửa tháng , lí nhí : "Em , lòng ?"