Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biết sự tình, Tô Đình nắc nẻ qua điện thoại. Vương Tĩnh Phương đầu dây bên nghiến răng: "Đồng chí Tô Đình, tuy em lấy thư nhưng chị nhắn là độc giả đang mong chờ đấy. Lo mà vẽ , đừng lười nữa, cố gắng khai trương phần mới khi hết hè nhé, ?"
"Em sẽ... cố gắng ạ." Tô Đình đáp giọng ngập ngừng.
"Thôi , việc gì nữa chị cúp máy đây. À, trong bao hỏa tốc đó mấy cuốn sách mẫu 'Nhật ký thuê của Tam Hỏa' đấy, vốn định để em nhận khi sách quầy, mà thôi, để đó vài hôm lấy cũng chẳng ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tạm biệt biên tập xong, Tô Đình dắt con sang tín dụng xã. Tiền nhuận b.út in sách đợt là 858 đồng (một nửa nhận lúc ký hợp đồng). Cô rút 600 đồng, cùng với sổ hộ khẩu nhờ nhân viên mở thêm một cuốn sổ tiết kiệm mới. Vì cô thường xuyên đến mở sổ với tiền chẵn hai ngàn đồng nên nhân viên quen mặt, hỏi đùa: "Mở nhiều sổ thế sợ nhầm lẫn chị?"
"Trên sổ ghi tiền mà, nhầm ạ." Với Tô Đình, việc chia nhỏ tiền nhiều sổ là cách an nhất trong thời buổi hệ thống quản lý căn cước công dân c.h.ặ.t chẽ .
Xong việc, cô dắt hai con ăn tiệm cơm quốc doanh. Vì ngày nghỉ nên quán khá vắng, cô thoải mái chọn chỗ mà sợ chen lấn khi đang mang theo nhiều tiền mặt và sổ tiết kiệm. Bữa trưa kết thúc lúc hơn một giờ chiều, cô dắt con sang Bách hóa Tổng hợp dạo một vòng. Vì chồng cùng để xách đồ nên cô dám mua nhiều, chỉ sắm cho mỗi đứa một món đồ chơi nhỏ và ít bánh kẹo ở đảo. Để tránh nắng, cô mua cho ba con mỗi một chiếc mũ nan rộng vành. Ở thời đường che ô trông kỳ quặc, nên đội mũ là cách chống nắng nhất.
Quãng đường từ bến phà Dung Thị về nhà thật sự là một cực hình đối với cô. Mạn Mạn còn nhỏ, vài bước là kêu mệt bắt bế, Hạ Diễm tuy lớn hơn nhưng phố xá đông đúc cô nắm tay thật c.h.ặ.t vì sợ lạc. Cả đoạn đường cô cứ một tay bế con, một tay dắt con, lực cánh tay dù tăng lên khi sinh nhưng cũng chịu nổi sự mỏi nhừ . Về đến nhà, hai cánh tay cô tê dại nhấc lên nổi. Cô thầm nhủ nhất định đợi Hạ Đông Xuyên về mới phố, chứ một cân hai đứa nhỏ thế thì đúng là quá tải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-451.html.]
Sau chuyến thành phố, Tô Đình mệt mỏi bẹp suốt hai ngày, chẳng màng đến chuyện học hành vẽ vời. Phải đến ngày 16 tháng 7 – đúng ngày bộ "Nhật ký thuê của Tam Hỏa" chính thức lên kệ, cô mới sực nhớ . Tiếc là lúc cô lười di chuyển, đành tự nhủ đợi chồng về cùng nhà sách Tân Hoa mua vài cuốn kỷ niệm .
Tuy Tô Đình nhưng tin tức về bộ truyện lan đến đảo theo một cách bất ngờ. Một cô bé trong khu quân đội đang học thành phố mua cuốn sách trong kỳ nghỉ cuối tuần. Cô bạn cùng vốn là fan cuồng của tranh liên phát hiện cuốn sách kệ của nhà sách Tân Hoa và reo lên: "Đây là bộ truyện hot nhất hiện nay đấy! Tớ tiết kiệm tiền tiêu vặt mấy tháng trời mới dám mua báo để theo dõi nó đấy."
Cô bé mấy hứng thú với tranh ảnh, nhưng khi thấy cái tên tác giả "Tô Đình" bìa sách thì sững . Ban đầu cô chỉ nghĩ là trùng tên, nhưng khi nội dung về một gia đình gồm bố họ Hạ, tên Tô và bé tên Tam Hỏa, cộng với câu chuyện thêm quen thuộc, cô bé tin chắc đây chính là gia đình nhà Hạ Diễm.
Cậu em trai của cô bé vốn tính hóng chuyện, bí mật liền rêu rao khắp khu gia binh. Chỉ trong vòng một ngày, tin tức Tô Đình là tác giả của bộ tranh liên nổi tiếng xuất bản gây rúng động cả đại viện.
Cái tên Tô Đình từ lâu gắn liền với hình ảnh vợ "lười biếng" nhất khu: bao giờ nấu cơm (chồng vắng nhà là ăn nhà ăn cả ba bữa), quần áo chồng giặt, còn thất nghiệp ở nhà hưởng thụ. Người vẫn thắc mắc tại một sĩ quan tiền đồ rộng mở như Hạ Đông Xuyên say mê một vợ "vô dụng" như . Thậm chí cô còn từng từ chối một công việc mơ ước tại trường tiểu học quân đội – vị trí mà bao nhiêu quân tẩu khác khao khát cũng .