Cầm phiếu điểm cùng phần thưởng là cuốn sổ và cây b.út máy, suốt quãng đường từ trường về nhà, Hạ Diễm hiên ngang, mặt mày rạng rỡ. Người trong khu thấy biểu cảm đó là ngay thi , ai nấy đều hỏi thăm thành tích. Lúc Hạ Diễm tỏ khiêm tốn lạ thường, hạ thấp tông giọng, cố tạo vẻ điềm đạm: "Dạ, Toán con 10, Văn 9,8 ạ."
"Điểm cao thế cơ ? Vậy chắc nhất khối nhỉ?"
Hạ Diễm giả vờ khiêm tốn: "Dạ, tại con may mắn thôi ạ."
Cậu thế hỏi cũng chẳng tiếp lời . Nếu may mắn mà nhất khối thì con nhà bà cái vận may đó? Bà chỉ gượng: "Thằng bé đúng là khiêm tốn thật đấy."
Hạ Diễm khen thì sướng rơn, thoăn thoắt bước chân về nhà. Ở ngoài còn gồng chứ về đến nhà là bung xõa ngay, cửa oang oang: "Mẹ ơi, em ơi, về đây!"
Tô Đình đang ở bàn học. Vì diện tích phòng ngủ chính đủ lớn nên bàn học đặt giữa sofa và bàn ăn, ngay cạnh cửa sổ. Mỗi khi việc học tập mệt mỏi, cô chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy biển xanh mênh m.ô.n.g, phong cảnh hữu tình. Bàn học hướng phía cửa chính nên Hạ Diễm là cô thấy, chẳng cần hét lên. Nhìn điệu bộ đắc ý của con trai, cô thừa kết quả thế nào.
Ánh mắt cô hạ xuống cây b.út và cuốn sổ tay : "Được bao nhiêu điểm thế con?"
Trước mặt và em gái, Hạ Diễm kìm giọng đầy tự hào: "Văn 9,8, Toán 10 ạ!"
"Khá lắm." Tô Đình mỉm .
Mạn Mạn cũng vỗ tay reo hò: "Giỏi quá, giỏi quá!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm tít mắt, đợi một lát thấy hỏi thêm gì nữa liền nhịn : "Mẹ ơi hỏi con thứ mấy ạ?"
"Nhìn cuốn sổ với cây b.út tay con là , chắc chắn là hạng nhất."
"À nhỉ." Hạ Diễm gãi đầu, bỗng thấy tiếc nuối: "Biết thế con giấu để đoán cho vui."
Tô Đình bảo: "Không , lát nữa bố về con bắt bố đoán cũng mà."
" mà tối nay bố về nữa..."
Đại hội võ thuật hải quân sẽ bắt đầu ngày 15 tháng 7. Sang tháng 7, cường độ huấn luyện của Hạ Đông Xuyên và đồng đội càng căng thẳng hơn, tập luyện đến quá nửa đêm là chuyện thường ngày. Vì về nhà phiền giấc ngủ của vợ con nên nếu quá muộn, thường ngủ luôn tại ký xá sĩ quan trong doanh trại. Tính , bốn năm ngày về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-447.html.]
Tô Đình thầm tính toán bảo con: "Chắc hôm nay hoặc mai bố sẽ về thôi."
"Thật hả ?"
"Chắc chắn đấy."
Dù 15 mới thi đấu nhưng họ di chuyển sớm để tới địa điểm và nghỉ ngơi ít nhất một ngày. Vậy nên muộn nhất là ngày họ xuất phát. Bình thường bận rộn , nhưng sắp xa, cấp chắc chắn sẽ cho họ về thu dọn hành lý và sum họp gia đình một chút.
Quả đúng như cô đoán, đến giờ cơm chiều, khi cô đang dắt hai con định nhà ăn thì khỏi sân thấy bóng dáng Hạ Đông Xuyên đạp xe từ xa . Cô bất giác dừng bước. Hạ Diễm đang mải chuyện với em, thấy khựng cũng theo, reo lên kinh ngạc: "Bố về ! Bố về !"
Mạn Mạn cũng ngước , giọng lảnh lót: "Ba ba!"
Hạ Đông Xuyên đạp xe đến mặt ba con, chống chân dừng : "Mọi nhà ăn ?"
"Vâng ạ!" Hạ Diễm tranh lời: "Sao hôm nay bố về sớm thế?"
"Hôm nay huấn luyện kết thúc sớm con ạ." Hạ Đông Xuyên trả lời sang Tô Đình: "Để cất xe cái , chờ một lát nhé?"
"Để em cùng lấy cặp l.ồ.ng với phiếu cơm luôn."
"Thôi, để lấy cho nhanh." Hạ Đông Xuyên dắt xe lách qua ba con nhà.
Anh việc nhanh nhẹn, đầy hai phút , bế thốc con gái lên: "Để ba bế Mạn Mạn nào."
Hạ Diễm mà thèm thuồng: "Bố ơi, con cũng bế."
Hiếm khi nghỉ ngơi nên tâm trạng Hạ Đông Xuyên , trêu con: "Nếu con sợ thì leo lên lưng ba, ba cõng cũng ."
Nếu bố thì Hạ Diễm chẳng nghĩ đến chuyện hổ , nhưng giờ thì... tưởng tượng cảnh to xác thế còn để bố cõng thì ngượng c.h.ế.t mất, đành tặc lưỡi: "Thế thôi ạ, con tự ."