Tô Đình phì : "Được, cứ đợi ."
"Đợi đến bao giờ?"
"Tùy lúc nào tâm tình em ." Cô nhưng trong lòng thầm nghĩ, với trình độ hiện tại, chắc luyện thêm vài năm nữa cô mới dám nấu cho ăn thật sự, kẻo cố nuốt đồ ngon thì cô áy náy lắm.
Bữa trưa hôm đó, hai em ăn đến căng tròn cả bụng. Ăn xong, Hạ Diễm chẳng buồn chạy chơi nữa mà dài sofa cùng em gái hưởng thụ đĩa hoa quả tráng miệng ngọt lịm.
Tô Đình thấy liền hỏi: "Hai đứa ăn no thế?"
"No lắm ạ, nhưng vẫn ăn tiếp." Hạ Diễm vỗ vỗ bụng.
Bé Mạn Mạn gật đầu lia lịa: "Dạ !"
"Ồ, tối nay nhớ ăn nhiều nhé, ăn xong bữa tối nay là bao giờ bố mới nghỉ để nấu cho ."
Nghĩ đến việc bố huấn luyện đến tận tháng Bảy mới xong, Hạ Diễm thở dài: "Haizz!"
Bé Mạn Mạn cũng bắt chước , thở dài thườn thượt: "Haizz!"
Tô Đình mà ngớt. Cô lấy cuốn sổ vẽ , hí hoáy vẽ cho hai em một bức tranh biếm họa kiểu Q-style, đặc biệt vẽ cái bụng của hai đứa to oạch như quả dưa hấu.
Lúc mới thấy vẽ , Hạ Diễm còn hớn hở định thẳng lưng cho "oai". khi Tô Đình bảo cứ tự nhiên, nhóc tiếp tục ườn cùng em gái. Đến khi thấy bức tranh cái bụng to tướng, Hạ Diễm tròn mắt kinh ngạc.
Cậu nhóc bật dậy, lao lòng Tô Đình định giật lấy cuốn sổ. Mấy năm nay Hạ Diễm lớn nhanh như thổi, mới tám tuổi cao 1m50, cao nhất lớp. Ở lớp luôn hàng cuối nhưng vẫn giáo viên để mắt vì cái tội... quá cao. Tô Đình dù là lớn nhưng gen nhà họ Tô cao lắm, cô chỉ cao hơn con trai 14cm. Khoảng cách chiều cao đủ để cô bảo vệ cuốn sổ sự tấn công của Hạ Diễm, cô đành lùi bước cho đến khi ngã gọn lòng Hạ Đông Xuyên.
"Đang tranh cái gì đấy?" Hạ Đông Xuyên đón lấy cuốn sổ, giơ cao lên xem bật : "Đây là Tiểu Diễm và Mạn Mạn ?"
"Vâng."
Hạ Diễm cố nhảy lên để lấy nhưng chiều cao chênh lệch với bố quá lớn, nhóc gào lên: "Trả cho con! Bố trả ngay cho con!"
Bé Mạn Mạn cũng chạy quanh chân bố, nhảy choi choi: "Trả! Trả!"
Hạ Đông Xuyên lung lay, sang hỏi vợ: "Có đưa cho tụi nó em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-443.html.]
"Đưa ." Tô Đình nín , hỏi Hạ Diễm khi định xé bức tranh: "Con định xé thật ? Không thấy nó đáng yêu ?"
Hạ Diễm khựng , mím môi: "Đáng yêu chỗ nào chứ, bụng bọn con to thế !"
"Thì bụng tròn tròn mới dễ thương chứ. Thử tưởng tượng nếu vẽ bụng bẹp gí thì còn gì là ngộ nghĩnh nữa? Mẹ là thích bức lắm đấy."
Hạ Diễm dễ lừa: "Hồi vẽ bụng bình thường cũng mà. Nếu thích thế vẽ với bố bụng to như ?"
"Con xem ? Để vẽ luôn nhé?" Tô Đình híp mắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Đông Xuyên vốn mấy mặn mà với kiểu vẽ , vội từ chối hộ con trai: "Thôi khỏi em ạ."
Hạ Diễm thấy bố phản đối thì tính phản nghịch trỗi dậy. Bố thích thì ủng hộ! Cậu dõng dạc: "Con xem! Bố tính! em?"
Mạn Mạn dù hiểu gì cũng gật đầu lia lịa: "Dạ !"
Tỉ ba chọi một, Hạ Đông Xuyên chỉ bất lực Tô Đình múa b.út vẽ thêm hai "ông bà béo" phiên bản Q-style bức tranh.
Hạ Diễm ngạc nhiên: "Sao vẽ cả nhà luôn ạ?"
"Vì đây là ảnh gia đình mà, nhà đông đủ chứ."
"Thế treo lên tường như ảnh ?" Cậu chỉ bức ảnh gia đình chụp ở hiệu ảnh treo tường. Sau Tết, Hạ Đông Xuyên mang ảnh về, phóng lớn và đóng khung treo ở phòng khách và phòng ngủ. Hai vợ chồng còn hẹn mỗi năm sẽ chụp một tấm để lấp đầy cuốn album dày.
Tô Đình liếc bức ảnh thật gật đầu: " , đây là phiên bản 'gia đình béo'."
"Cũng treo lên ạ?"
Tô Đình đẩy quả bóng sang cho chồng: "Cái xem bố con rảnh để đóng khung ." Toàn bộ khung ảnh trong nhà đều do Hạ Đông Xuyên tự tay lúc rảnh rỗi.
Hạ Đông Xuyên chẳng treo bức tranh tí nào, bèn thoái thác: "Mấy tháng tới bố bận lắm, để cuối năm tính nhé." Anh thầm nghĩ đến lúc đó chắc thằng bé cũng quên khuấy .