Khuôn mặt Hạ Diễm bừng sáng: "Thật hả ? Thế móc ngoéo ."
Tô Đình bất đắc dĩ đưa ngón tay : "Móc ngoéo, dối con cún nhé, hài lòng ?"
"Hài lòng ạ!" Hạ Diễm vui vẻ ôm lấy ngón tay . Ha ha ha, tối nay thoát nạn !
Nhìn bộ dạng ngô nghê của con, Tô Đình quên nhắc nhở: "Mẹ giúp con là vì mục đích ban đầu của con là can ngăn, thêm việc Lý Tiểu Minh mắng . chuyện chỉ một thôi nhé. Nếu còn tham gia đ.á.n.h , sẽ bênh nữa . Bảy roi, thiếu một cái nào, rõ ?"
"Dạ rõ, rõ ạ!" Hạ Diễm đáp giọng nhẹ tênh. Cậu vốn đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần hôm nay ăn đòn là lắm .
niềm vui kéo dài nửa phút thì Tô Đình bồi thêm một câu: "Đã rõ thì phòng bản kiểm điểm ngay cho ."
Nụ tắt ngóm môi Hạ Diễm, ngơ ngác hỏi: "Bản kiểm điểm gì ạ?"
Tô Đình mỉm : "Chẳng chủ nhiệm Khâu phạt con, Hàn Bác Văn và Lý Tiểu Minh mỗi đứa một bản kiểm điểm vì gây chuyện nghiêm trọng ? Con quên ? 800 chữ đấy nhé, thiếu một chữ nào ."
Hạ Diễm: "..." Niềm vui của bay sạch sành sanh .
Hạ Diễm lên lớp ba mới bắt đầu học văn. Nhờ thói quen tranh liên từ nhỏ nên việc lách với gì khó khăn, thi điểm văn nếu tối đa thì cũng chỉ trừ một, hai điểm trình bày.
Thế nhưng, yêu cầu lượng chữ của văn lớp ba khá ít, chỉ 300 chữ, mà Hạ Diễm thì bao giờ bản kiểm điểm nên chẳng bắt đầu từ . Cậu bàn học, c.ắ.n quản b.út nửa ngày trời mà mới chỉ nặn đúng ba chữ: "Bản kiểm điểm".
Hạ Đông Xuyên chuyện lũ trẻ đ.á.n.h . Khi về nhà, vẫn theo lệ thường trêu đùa cô con gái nhỏ một lát, vô tình qua cửa phòng thấy Hạ Diễm đang vò đầu bứt tai, hạ thấp giọng hỏi vợ: "Hôm nay thằng bé nhiều bài tập thế em?"
Thời bài tập tiểu học nặng nề lắm. Môn Văn thường là chép từ mới, Toán thì chỉ vài trang phép tính. Hạ Diễm vốn thông minh nên môn Toán chỉ mất mười phút là xong, Văn thì chậm hơn chút nhưng nếu tập trung thì nửa tiếng là cùng. Trường tiểu học quân đội tan học lúc 4 giờ 50, Hạ Đông Xuyên về nhà tầm 6 giờ 10, nên bình thường lúc về thì con trai xong bài tập (trừ những lúc mải chơi đến 6 giờ rưỡi mới mò về).
Tô Đình đáp: "Bài tập thì , nó đang bản kiểm điểm đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-436.html.]
"Bản kiểm điểm gì cơ?"
"Chiều nay đám trẻ trong viện rủ chơi trò đ.á.n.h trận giả, kết quả đ.á.n.h một hồi xảy xích mích..." Tô Đình kể đầu đuôi sự việc cho chồng . "Vì Tiểu Diễm, Hàn Bác Văn và Lý Tiểu Minh tham gia hăng quá nên chủ nhiệm Khâu phạt mỗi đứa một bản kiểm điểm. Thằng bé thế nào nên đang c.ắ.n b.út đằng kìa."
Hạ Đông Xuyên phán một câu: "Đáng đời."
Bé Mạn Mạn cũng bập bẹ học theo: "Đáng đời!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Vết thương mặt Lý Tiểu Minh là ai đ.á.n.h?"
"Em rõ, lúc hỗn loạn chẳng ai , đến khi tách mới thấy nó thương." Trên đường về, Tô Đình hỏi cả Hạ Diễm và Hàn Bác Văn nhưng hai đứa đều lắc đầu. "Chủ nhiệm Khâu bảo Từ Phân đưa con trạm xá khám , kết quả thế nào."
"Ăn cơm xong sang tìm Lý Trường Thuận hỏi thử xem." Lý Trường Thuận chính là bố của Lý Tiểu Minh.
Tô Đình thấy hỏi rõ ràng cũng nên đồng ý.
...
Cơm nước xong xuôi, Hạ Đông Xuyên thẳng sang nhà họ Lý.
Dù Lý Tiểu Minh là đứa đ.á.n.h t.h.ả.m nhất nhưng Hạ Đông Xuyên hề thấy nhà sai. Nếu là , Lý Tiểu Minh chắc chắn chỉ bầm một chỗ mặt . Vì , khi đến nhà họ Lý, giữ thái độ chừng mực, hỏi qua kết quả khám sức khỏe, khi xác nhận thằng bé thì mới :
"Lão Lý , nếu ông ý kiến gì với thì cứ thẳng, đừng năng lung tung mặt trẻ con. Làm thế ảnh hưởng đến tình cảm bọn nhỏ lắm."
Lý Trường Thuận trầm giọng đáp: "Hạ doanh trưởng gì thế? với ông xưa nay oán thù, thì ý kiến gì với ông ."
"Không ý kiến mà con trai hảo tâm can ngăn, con trai ông mở miệng mắng ngay một câu ' mày c.h.ế.t '?" Sắc mặt Hạ Đông Xuyên đanh . "Hôm nay may là mặt ở đó, chứ nếu thấy tận tai, cũng tẩn cho con ông một trận ."