"Thế bà bồi thường thế nào?"
"Ít nhất cũng đưa nó kiểm tra sức khỏe chứ."
"Được , lát nữa bà đưa nó đến trạm xá gặp bác sĩ Triệu để kiểm tra. Nếu bốc t.h.u.ố.c thì hai nhà chia đôi tiền, ?"
Từ Phân bĩu môi: "Đi trạm xá á." Trạm xá đảo bé tí, bác sĩ y tá đếm hết một bàn tay, so với bệnh viện ở thành phố.
Mà quan trọng hơn là gia đình quân nhân khám ở trạm xá thì mất tiền, tiền t.h.u.ố.c cũng hỗ trợ, mấy bệnh vặt vãnh coi như chẳng tốn đồng nào.
Chủ nhiệm Khâu thế chẳng khác nào bảo con bà đ.á.n.h trắng mắt ?
Chủ nhiệm Khâu thấu tâm tư bà , bèn hỏi vặn : "Sao? Quân y ở trạm xá ngay cả vết thương gãy xương của bộ đội còn chữa , chẳng lẽ bà lo họ khám nổi vết bầm cho con bà ?"
Từ Phân vội chữa cháy: "Dạ , trạm xá, mai sẽ đưa nó ngay."
"Đừng chờ đến mai, ngay bây giờ . Chuyện cả mấy đứa trẻ đều , nhưng ba đứa Lý Tiểu Minh, Hàn Bác Văn và Hạ Diễm là nặng nhất. Thế nên trong vòng một tuần, mỗi đứa nộp cho một bản kiểm điểm. Còn những đứa khác thì phụ mang về tự dạy bảo. xử lý như đồng ý chứ?"
Các phụ khác vội vàng đáp: "Dạ đồng ý ạ."
Tô Đình và Đoạn Hiểu Anh cũng gật đầu. Chỉ Từ Phân dù phục nhưng cũng chẳng dám cãi, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Chủ nhiệm Khâu tiếp: "Lý Tiểu Minh mắng nên xin Hàn Bác Văn và Hạ Diễm. Ngược hai đứa đ.á.n.h bạn nên cũng xin Lý Tiểu Minh. Các bà thấy nên để chúng lượt xin là thôi bỏ qua luôn?"
Theo ý chủ nhiệm Khâu thì nhất là đôi bên cùng xin . bà tính Hàn Bác Văn ngang bướng, Hạ Diễm cũng chẳng dạng , mà Lý Tiểu Minh thì mắng lời quá cay độc nên chắc chắn hai đứa chịu xin . Còn Lý Tiểu Minh thì dù xin chắc cũng chẳng thành tâm gì.
Thôi thì bỏ qua cho rảnh nợ.
Quả nhiên, Hàn Bác Văn khẳng định ngay: "Cháu xin !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm cũng hùa theo: "Con cũng xin nó ."
Lý Tiểu Minh thì cứ ấp úng mãi chẳng câu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-435.html.]
"Được , nếu thì coi như xong chuyện, về . Đồng chí Từ Phân, hy vọng từ giờ về bà nên an phận một chút, bớt lưng khác . Nếu còn ai tố cáo đến chỗ nữa thì cũng bảo vệ bà ."
Từ Phân nghĩ thầm bà bảo vệ hồi nào , nhưng miệng vẫn miễn cưỡng đáp: " ."
Màn náo nhiệt kết thúc, các bà nội trợ lượt về. Đoạn Hiểu Anh cũng định dắt Hàn Bác Văn về nhưng bé thèm đếm xỉa đến bà, sang hỏi Hạ Diễm: "Cậu về ?"
Trước đây hai đứa lắm, nhưng một trận "kề vai sát cánh" đ.á.n.h , Hàn Bác Văn cảm thấy Hạ Diễm cũng đáng tin, nên cùng.
Hạ Diễm ngơ ngác nhưng cũng từ chối, ngước : "Mẹ ơi, về thôi ạ?"
"Ừ, về thôi."
Nhìn bóng dáng ba xa, Đoạn Hiểu Anh nở một nụ gượng gạo với những còn nán : "Ôi, cái thằng Bác Văn , chắc chắn là nó giận ."
...
Chuyện Đoạn Hiểu Anh gì với đó thì ba rõ. Khi đến giữa dãy nhà 65 và 66, hai đứa trẻ chào tạm biệt mỗi đứa một hướng.
Hạ Diễm là đứa nhanh quên, cảm xúc đến nhanh mà cũng nhanh. Trên quãng đường từ rừng cây về đến cổng nhà, vui vẻ trở .
niềm vui chẳng kéo dài bao lâu. Vừa bước chân sân nhà, ngước mắt lên thấy hàng cây bên cạnh bãi cát, bỗng nhớ trận đòn tuần , mặt mũi xị ngay lập tức.
Tô Đình mở khóa cửa, thấy con trai mặt mày ủ rũ bèn phì hỏi: "Con thế?"
"Mẹ ơi, tối nay con ăn đòn ạ?" Hạ Diễm ngước với ánh mắt tội nghiệp.
Sáu roi, , nợ cũ một roi nữa là bảy roi đấy!
Đau c.h.ế.t mất thôi.
Nghĩ đoạn Hạ Diễm bắt đầu dùng giọng năn nỉ để mặc cả với : "Mẹ ơi, giúp con với ba nhé, bảo ba bớt cho con mấy roi ?"
Đến lúc Tô Đình mới hiểu con trai đang lo lắng chuyện gì, cô bật bảo: "Yên tâm , tối nay sẽ bảo ba đ.á.n.h con ."